Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Cao H Chương 16:

Cài Đặt

Chương 16:

Cổng viện không khóa, Lâm Thính dễ dàng đi vào, kết quả bị bụi bay đầy mặt. Nàng cau mày nhìn xà nhà, cột nhà phủ đầy mạng nhện, trên tấm mạng nhện lớn còn có cả nhện đen bò lổm ngổm.

Mây đen che kín trời, ánh trăng lờ mờ, gió đêm lạnh lẽo thổi tới. Lâm Thính bước chân nhẹ nhàng.

Bức tường trải qua năm tháng mưa gió trở nên loang lổ, bàn ghế nằm rải rác trong sân tỏa ra mùi mục nát, gió thổi chiếc đèn lồng rơi xuống đất, phát ra tiếng ma sát kỳ dị.

Nghe những âm thanh này, Lâm Thính chỉ hận không thể túm thiếu niên lang đang ở Tô Châu về. Dù đã học được vài chiêu từ hắn, trên người cũng có độc dược hắn cho, nàng vẫn không đủ khả năng đảm nhiệm việc tìm người.

Nhưng đã đến rồi, quay đầu rút lui không phải phong cách của nàng.

Cầu xin Thần Tài phù hộ nàng thuận lợi tìm được tung tích Phó Trì, thuận lợi rời khỏi đây, thuận lợi nhận được bạc.

Lâm Thính lấy hết can đảm đi vào căn phòng gần cửa nhất, lục soát một lượt không thấy gì, sang hai căn phòng khác xem, vẫn không thu hoạch được gì, cũng không tìm thấy mật thất.

Nàng định rời đi, chân chưa bước ra khỏi cửa thì thấy một nam tử loạng choạng chạy vào.

Lâm Thính nhanh chóng tìm chỗ trốn.

Nhìn lực đạo khắc chữ và nét chữ uyệt đối không phải trẻ con, hẳn là nam nhân trưởng thành.

Lâm Thính vội vàng đổ chút thuốc bột mang theo người vào mặt trong cánh tủ, sau đó lấy khăn tay ấn mạnh vào đó, lưu lại dấu vết của dòng chữ này, cẩn thận gấp lại cất vào tay áo.

"Rầm" một tiếng, nam tử chạy vào hình như đụng đổ thứ gì, hắn cũng đang tìm chỗ trốn, thật trùng hợp lại trốn vào căn phòng nàng đang nấp, tiếng thở dốc ngày càng gần Lâm Thính.

Nàng ngồi xổm trong tủ quần áo cầu nguyện: Đừng đến đây, ngàn vạn lần đừng đến đây!

Ông trời chắc nghe nhầm, nghe "đừng đến đây" thành "đến đây". Tủ quần áo bị nam tử kéo ra, chút ánh trăng le lói theo cửa sổ chiếu vào người Lâm Thính khiến nàng không thể nào che giấu.

Nam tử sững người, cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Hắn không kịp đổi chỗ, liền chui tọt vào tủ quần áo, đóng hai cánh cửa lại, dùng dao ngăm chỉ vào Lâm Thính ra hiệu nàng đừng lên tiếng. Chiếc tủ chật hẹp chỉ vừa đủ chứa hai người.

Lâm Thính không phải lần đầu bị uy hiếp, thầm than xui xẻo. Ngoài mặt thì tỏ vẻ nghe lời nam tử nhưng tay lại đặt lên eo. Độc dược nàng giấu trong dải lưng, có loại trí mạng, cũng có loại chỉ khiến người ta hôn mê.

Nàng quen dùng loại sau hơn.

"Ầm" một tiếng, có người từ bên ngoài phá cửa xông vào, vài bóng người cao lớn lọt vào trong nhà.

Thân thể căng cứng của nam tử khẽ run lên.

Qua khe hở tủ gỗ, Lâm Thính nhìn thấy Đoạn Lăng. Y phục đỏ rực thêu hình phi ngư, nổi bật giữa màn đêm. Dáng người cao ráo, eo thon, chân dài, tựa như vầng trăng sáng tỏ giữa hàng ngũ cẩm y vệ.

Thần sắc hắn nào phải đến bắt người, rõ ràng là đến thưởng nguyệt.

Đoạn Lăng giữa chừng biến mất khỏi yến tiệc, chẳng lẽ là cẩm y vệ có nhiệm vụ? Nàng chưa kịp suy nghĩ, chỉ nghe hắn hạ lệnh, đám cẩm y vệ liền xông vào lùng sục khắp nơi.

Cứ thế này, sớm muộn gì cũng tìm đến chỗ nàng. Nam tử bên cạnh nàng hiểu rõ cẩm y vệ làm việc chẳng màng sống chết thường dân nên không định bắt nàng làm con tin.

Hắn ta nín thở, buông nàng ra, định liều mình xông ra ngoài.

Tay hắn ta vừa chạm vào cửa tủ, một thanh tú xuân đao đã xuyên qua lớp gỗ dày, mang theo luồng gió lạnh lẽo. Đao phong sắc bén in bóng trong mắt Lâm Thính, ghim thẳng vào đầu hắn ta. Máu tươi phun ra, bắn lên mặt nàng, nóng hổi.

Mùi máu tanh nồng nặc như muốn nhấn chìm Lâm Thính. Một giọt máu theo hàng mi nàng lăn xuống.

Tim nàng đập liên hồi.

Ngoài tủ, Đoạn Lăng không vội mở cửa. Hắn thong thả dùng đầu ngón tay lau đi vết máu loang ra, khóe môi nhếch lên. Ánh mắt xuyên qua khe hở, chạm phải gương mặt dính đầy máu của Lâm Thính trong tủ.

Gió thổi bóng lay, cả tiểu viện vắng lặng như tờ, chỉ thỉnh thoảng vài tiếng côn trùng phá vỡ sự yên tĩnh.

Máu từ khóe mắt thấm dần vào mắt Lâm Thính, đáy mắt nhuốm đỏ, nhìn mọi thứ mờ ảo, ngay cả khuôn mặt của Đoạn Lăng cũng chẳng thấy rõ.

Lâm Thính không thấy rõ mặt Đoạn Lăng, hắn lại có thể tỉ mỉ nhìn nàng.

Nàng vẫn búi tóc hai bên như lúc tối nay, vì tiện hành động, trang sức đã tháo hết, chỉ còn lại dải lụa. Dải lụa màu vàng mơ buộc hai bên tóc, đuôi lụa theo vài lọn tóc đen mềm mại buông xuống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc