Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Cao H Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Một nữ tử tiến lại gần Lâm Thính, mùi son phấn nồng nặc xộc vào mũi. Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đối phương. Lâm Thính chưa từng gặp khuôn mặt xa lạ này, càng không quen biết.

Nữ tử mỉm cười, khẽ nói: “Cô nương chính là Thất cô nương nhà họ Lâm?”

“Phải, còn cô là…”

Nàng ta cười đáp: “Ta là nữ nhi của Viên ngoại lang Hình bộ Trần Thịnh, gọi ta là A Khương là được. Ta thường nghe Tam cô nương nhà họ Đoạn nhắc đến cô nương, nói cô nương dung mạo xinh đẹp. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên là một mỹ nhân.”

Lâm Thính là người nào? Trải qua thương trường, nàng đã rèn luyện được tính cách khéo léo, ngay lập tức đáp lại: “Nào có, ta thấy A Khương tỷ tỷ mới là đại mỹ nhân.”

Dù biết Lâm Thính chỉ khách sáo, A Khương vẫn cảm thấy vui vẻ.

Thiếu nữ bên cạnh đang xì xào bàn tán về Đoạn Lăng, Lâm Thính ngồi gần, muốn không nghe cũng khó: "Đoạn công tử hình như vẫn chưa thành thân?"

"Nhiệm vụ nữ phụ ác độc đã kích hoạt, mời ký chủ nắm tay Đoạn Lăng, thời hạn năm ngày."

Còn muốn nàng sống yên ổn không đây?

Lâm Thính quên bẵng mình đang dự tiệc, soạt một tiếng đứng bật dậy.

Đoạn Lăng vừa an tọa chưa được bao lâu đã thấy Lâm Thính đứng sững ở bàn nữ quyến, từ bàn nam tử nhìn sang rõ mồn một, mấy nam nhân còn tưởng có chuyện chẳng lành, nhao nhao ngẩng đầu lên nhìn.

Đây là tiệc sinh nhật của Đoạn Hinh Ninh, hắn không thể làm ngơ, bèn đứng dậy đi tới xem có chuyện gì, đến gần mới thấy ánh mắt Lâm Thính như đang hướng về… tay hắn.

Đầu ngón tay Đoạn Lăng vô thức khẽ động.

Giây tiếp theo, ánh mắt Lâm Thính lại rơi xuống nơi khác, dường như cái liếc nhìn ban nãy dành cho Đoạn Lăng chỉ là vô tình lướt qua, chẳng hề mang ý nghĩ gì.

Không hiểu sao, Đoạn Lăng bỗng dừng bước, chỉ nhìn nàng, không tiến lên nữa.

Đoạn Hinh Ninh nghe tiếng liền chạy đến, lo lắng nhìn Lâm Thính, thấy nàng sắc mặt không tốt: “Muội không khỏe chỗ nào sao?”

Lâm Thính thấy không ít ánh mắt đổ dồn về phía mình, lúc này mới nhận ra phản ứng vừa rồi quá lớn, có phần chướng mắt, bèn nghiêng người nói nhỏ vào tai Đoạn Hinh Ninh.

Chỉ thấy lông mày Đoạn Hinh Ninh dần giãn ra, cuối cùng đỡ Lâm Thính ngồi xuống đất.

Sau đó, Đoạn Hinh Ninh gọi nha hoàn đi nấu một bát canh cam thảo xạ hương. Bởi vì Lâm Thính sợ nàng nghi ngờ, bèn bịa ra một lời nói dối nhỏ, áy náy nói chân mình bị chuột rút nên mới đột ngột đứng dậy.

Vốn dĩ Đoạn Hinh Ninh đề nghị Lâm Thính rời tiệc đến phòng nghỉ ngơi, nhưng nàng nhất quyết muốn ở lại.

Vì sự kiên trì của Lâm Thính, Đoạn Hinh Ninh còn tưởng rằng do nàng quan tâm mình, không muốn phá hỏng niềm vui trong ngày mừng sinh thần của mình nên cảm động rơi nước mắt, rồi đồng ý.

Canh cam thảo xạ hương có thể làm giảm triệu chứng chuột rút, Đoạn Hinh Ninh từng uống khi sức khỏe không tốt, muốn lấy cho nàng thử, không quên dặn dò: “Nếu còn thấy khó chịu, nhất định phải nói cho ta biết.”

Lâm Thính lấy lại tinh thần, miễn cưỡng làm ra vẻ như không có chuyện gì: “Được.”

Chuyện này cùng lắm chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, không gây ra sóng gió gì lớn, cũng không ảnh hưởng đến hứng thú của khách khứa, họ tiếp tục trò chuyện vui vẻ, tiệc rượu rộn ràng tiếng đàn sáo, ca múa tưng bừng.

Chuyện đã được giải quyết, Đoạn Lăng tự nhiên không còn lý do ở lại, trở về chỗ ngồi của mình.

Vị trí của hắn vừa vặn nằm ở khoảng trống giữa những tấm bình phong, không biết có phải ảo giác của Đoạn Lăng hay không, hắn luôn cảm thấy có một ánh mắt dõi theo tay mình, mang theo ý vị khó hiểu.

Qua một lúc lâu, có khách đến mời rượu làm quen, Đoạn Lăng nâng chén uống cạn, ánh mắt ấy vẫn còn đó, tuy không rõ ràng, rất mờ nhạt, hẳn là đã được kiềm chế.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được ngay lập tức, thậm chí xác định được phương hướng.

Nhân lúc vị khách kia mời rượu xong rời đi, hắn cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn về phía khe hở của bình phong. Từ góc độ này, số người có thể nhìn thấy không nhiều, nhưng cũng không ít, có năm người và Lâm Thính nằm trong số đó.

Đoạn Lăng lướt qua bốn nữ tử còn lại, rồi dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Thính.

Nàng đang bưng bát canh cam thảo xạ hương nha hoàn mang đến, làn da trắng nõn ửng hồng vì hơi nóng bốc lên từ bát, mí mắt hơi cụp xuống, chăm chú nhìn nước canh, không hề nhìn quanh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc