Triệu Hoa không biết bơi, vất vả lắm mới bắt lấy được cọng rơm cứu mạng là Ngô Nhị Ngưu nên liền dính chặt vào người anh ta.
Cuối cùng Ngô Nhị Ngưu cũng kéo được Triệu Hoa lên bờ.
Vừa lên bờ thì mọi người đã thấy rõ Triệu Hoa mặc quần lót đỏ rực dưới quần tổng hợp mỏng.
Tống Minh Lan trợn mắt, hiện giờ đang là đầu mùa đông, ai lại mặc quần tổng hợp mỏng như vậy, cô nhớ ra đó là quần Lãnh Thúy Anh mua cho Triệu Hoa, cô ta mặc là để khoe khoang.
“Hoa Nhi!” Bà Triệu vội chạy tới, đẩy Ngô Nhị Ngưu ra: “Cút ngay, ai bảo cậu cứu con tôi, cậu đây là chiếm tiện nghi!”
Ngô Nhị Ngưu thấy rõ người mình cứu, lại nhìn Tống Minh Lan, trong lòng rất tức giận.
Anh ta còn chưa chạm vào người Tống Minh Lan, nhưng lại chạm vào Triệu Hoa ngay trước mắt mọi người, vốn dĩ anh ta đã không cưới được vợ, giờ nắm được ai thì cưới người đó.
Ngô Nhị Ngưu quỳ trước mặt bà Triệu: “Mẹ vợ, con nhất định sẽ cưới Hoa Nhi, Tống Minh Lan biết bơi, lần đầu con chỉ xuống nước chứ chưa hề nhìn thấy bóng dáng của cô ấy, lại càng không chạm vào”.
Nghe thấy lời Ngô Nhị Ngưu nói, mọi người liền xì xào.
“Thật là bịa đặt! Nhà họ Triệu thật ghê tởm, nha đầu Tống gia là do tôi nhìn mà lớn lên, từ nhỏ đã biết bơi, ban đầu tôi đã không tin rồi”.
“Các người quên mẹ của Triệu Kiến Quốc đã gả cho ba của cậu ta thế nào à?”
“Triệu Hoa này đúng là giống mẹ mình! Bây giờ thì tốt rồi, phải gả cho Ngô Nhị Ngưu”.
Triệu Hoa khóc lóc nhào vào lòng mẹ mình: “Mẹ, con không muốn gả cho tên đàn ông ế vợ Ngô Nhị Ngưu kia đâu!”
“Không gả”. Bà Triệu an ủi, giơ tay đánh Ngô Nhị Ngưu: “Ai là mẹ vợ của cậu, cút!”
“Cô ấy đã bị tôi sờ hết rồi, không cưới cũng phải cưới!” Ngô Nhị Ngưu kiên quyết, quỳ trước mặt bà Triệu mà nói.
Tống Minh Lan nắm chặt tay, mặt càng thêm tái nhợt, yếu ớt tiến lên trước, đứng trước mặt mọi người cười yếu ớt nói: “Ngô Nhị Ngưu đã nói rõ anh ta không chạm vào tôi, tức là Triệu Hoa đã bịa đặt. Nhưng tôi rộng lượng nên sẽ bỏ qua cho cô”
Sau đó, trước mặt mọi người, cô giáng một cái tát vào mặt Triệu Kiến Quốc: “Triệu Kiến Quốc, anh đúng là không phải đàn ông, em gái anh rơi xuống nước, thế mà người làm quân nhân như anh lại thờ ơ”
Triệu Kiến Quốc nghiến răng, anh ta muốn có lý do chính đáng để từ hôn chứ không phải bị từ hôn.
Làm vậy thì anh ta sẽ không thể ngẩng đầu trước mặt Lãnh Thúy Anh.
“Tôi không ở bên Lãnh Thúy Anh, tôi chỉ cảm thấy chúng ta không hợp.”
“Không hợp thì nói không hợp, làm vậy là sao? Dùng tôi để hiến tế cho tình yêu vĩ đại của anh à? Anh nói mình không ở bên Lãnh Thúy Anh, vậy cam đoan từ nay không ở bên cô ta đi thì 82 đồng 5 hào này tôi sẽ coi như bị gió cuốn đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)