Sự thay đổi quay ngoắt này khiến cho Triệu Kiến Quốc có nghĩ mãi cũng không thể nào tìm ra được câu trả lời.
"Bà Lan, vào cái năm mà ông Triệu qua đời, chính bà đã đến tận nhà tôi để vay số tiền là 50 đồng, chuyện này ở cái thôn này ai ai mà chẳng biết.
Chưa hết, sau đó cứ cách vài ngày bà lại sang mè nheo mượn thêm tiền, lúc nào cũng leo lẻo cái miệng nói là để gửi lên cho con trai mình ở trong bộ đội chi tiêu. Số tiền tích tụ lại này, bà định ăn quỵt luôn không trả nữa đấy à?
Nếu như ngày hôm nay bà quyết tình không chịu trả lại tiền đàng hoàng, thì tôi đây sẽ tự mình lặn lội lên đến tận đơn vị bộ đội của Triệu Kiến Quốc để đòi cho bằng được.
Tôi cũng muốn chống mắt lên xem xem, mang cái tiếng gia đình quỵt nợ như vậy thì cậu ta còn có thể thuận lợi thăng quan tiến chức được nữa hay không!"
Bà Tống vừa dứt lời liền dứt khoát bước lên phía trước, dùng thân hình khô gầy của mình để che chở, bao bọc hoàn toàn cho Tống Minh Lan đang đứng ở ngay sau lưng.
Ở phía sau, Tống Minh Lan vẫn đang cố gắng hết sức để giữ cho cơ thể lảo đảo, lung lay sắp ngã của mình được ổn định trở lại, đồng thời cô cũng đưa tay ra để cho em trai Tống Tiểu Cẩu kịp thời đỡ lấy cánh tay mình.
Bà Triệu còn muốn lý luận: “Bà dám đến bộ đội của con trai tôi, làm ảnh hưởng tới tiền đồ của thằng bé thì tôi sẽ chết trước cửa nhà bà!”
Triệu Kiến Quốc lúc này đã không còn cách nào chịu đựng nổi những ánh mắt dò xét, chỉ trỏ đầy khinh bỉ của tất cả mọi người xung quanh dành cho mình được nữa. Bản thân anh ta cũng tự nhận thức được rất rõ ràng rằng, chuyện của ngày hôm nay coi như đã hoàn toàn đổ bể và bất lợi nghiêng hẳn về phía nhà mình.
Nếu như hai mẹ con anh ta còn tiếp tục đứng đây để tranh cãi hay nói thêm bất cứ lời nào nữa, thì tình hình chắc chắn sẽ chỉ càng ngày càng trở nên tồi tệ và ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của anh ta mà thôi.
Chính vì vậy, anh ta liền vội vàng đưa tay ra giữ chặt lấy tay của mẹ mình, ghé sát tai bà nói nhỏ vài câu định hướng, lúc này bà Triệu mới chịu hậm hực im lặng, không tiếp tục làm loạn nữa.
Triệu Kiến Quốc bắt đầu thò tay vào túi quần túi áo lục tìm khắp người một hồi thì gom góp được hơn ba mươi đồng, bà Triệu ở bên cạnh cũng đành phải móc túi lục lọi thêm được hơn hai mươi đồng nữa đem ra.
"Số tiền còn dư lại thì ngay trong tối ngày hôm nay tôi sẽ đích thân đem tới tận nhà giao cho cô." Triệu Kiến Quốc vừa nói vừa chìa xấp tiền lẻ vừa gom được ra trước mặt để đưa cho Tống Minh Lan.
Tống Minh Lan khẽ gật đầu một cái, thế nhưng cô lại không hề duỗi tay ra để trực tiếp nhận lấy xấp tiền đó mà quay sang bảo: "Bà nội, bà đếm thử xem có đúng không.".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



