Gương mặt của Tống Minh Lan lúc này tái nhợt không còn một giọt máu, đôi mắt hạnh tròn trịa vốn dĩ rất đẹp giờ đây lại hằn lên những tia máu đỏ bừng, bộ dạng trông vô cùng tội nghiệp và đáng thương biết bao.
Đứng trước tình cảnh này, so với một Triệu Hoa đang ra sức ngang ngược, hung hăng thì đương nhiên tất cả mọi người xung quanh đều sẽ nảy sinh lòng đồng cảm, xót thương đối với một kẻ đang ở thế yếu hơn.
Hơn thế nữa, những người có mặt ở đây đều biết rất rõ rằng Lãnh Thúy Anh chính là cô nữ thanh niên trí thức vừa mới từ thành phố trở về đây được khoảng hai tháng trước.
“Hoa Nhi đã nói thế, vậy thì Kiến Quốc mới là người làm loạn quan hệ!”
“Đúng vậy, tôi thấy Lãnh Thúy Anh này cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì, trong mấy năm tới thôn chúng ta thì đã có quan hệ không rõ ràng với mấy người đàn ông, hiện tại có quan hệ với Triệu Kiến Quốc thì cũng không có gì lạ cả”.
Triệu Kiến Quốc thấy hàng xóm bắt đầu chỉ trỏ mình, anh ta đứng ngoài đám đông, định giải thích vài câu, nhưng chưa kịp nói thì Triệu Hoa đã tức giận muốn tát Tống Minh Lan: “Cô bịa đặt!”
Hai bóng hình cùng rơi xuống nước, mọi việc xảy ra quá nhanh khiến cho mọi người kinh ngạc, không hiểu sao lại ngã xuống!
“Minh Lan!”
“Hoa Nhi!”
Bà nội Tống và bà Triệu cùng lao đến bờ nước, muốn kéo hai người lên nhưng không dám xuống vì không biết bơi.
Triệu Kiến Quốc cởi áo khoác ra định lao xuống.
Bà Triệu nhanh chóng giữ con trai lại, ra hiệu đừng cứu.
Nếu cứu Tống Minh Lan thì chẳng phải sẽ không thể hủy hôn sao!
Ngô Nhị Ngưu đứng ở bờ sông lại lao xuống nước.
Anh ta bơi nhanh đến chỗ hai người trong nước.
Tống Minh Lan vốn biết bơi nên lập tức bơi vào bờ.
Cô ngồi ở trên bờ nhìn Triệu Hoa vùng vẫy, bị Ngô Nhị Ngưu ôm lấy ngực và mông, cô thật sự không muốn dùng thủ đoạn này để đối phó với phụ nữ, nhưng là do nhà họ Triệu đã bịa đặt trước, bây giờ chỉ có cách này để xóa bỏ sự bôi nhọ của bọn họ về cô.
Thời đại này thì thanh danh nặng như Thái Sơn.
Bây giờ đã chứng minh được là cô biết bơi, dù rơi xuống nước lần thứ hai, còn bị bệnh, nhưng cô vẫn có thể lên bờ an toàn, điều này có thể chứng tỏ lần đầu Triệu Hoa đã nói dối.
Chỉ cần xác minh Triệu Kiến Quốc và Lãnh Thúy Anh có gian tình thì cô sẽ giành lại được quyền chủ động.
Chỉ cần Triệu Kiến Quốc ở bên Lãnh Thúy Anh thì nhà họ Triệu đừng mong có thể ngẩng đầu lên ở trong thôn.
“Minh Lan! Cháu không sao chứ!” Bà nội Tống lo lắng, dẫn Tống Tiểu Cẩu đến ôm lấy Tống Minh Lan rồi xoa cánh tay lạnh lẽo của cháu gái.
Tống Minh Lan cười yếu ớt: “Cháu không sao”.
Rồi cô nghiêm túc nhìn bà nội: “Bà à, hủy hôn đi. Triệu Kiến Quốc đã là kẻ bội bạc thì cháu cũng không cần, cảm thấy thật ghê tởm”.
Giọng Tống Minh Lan không lớn nhưng cũng đủ để mọi người nghe thấy.
Ngay từ đầu bà nội Tống đã không ưa nhà họ Triệu, vừa nghèo lại lười, cháu gái bảo bối gả qua đó thì chắc chắn sẽ phải chịu khổ.
Nhưng Tống Minh Lan giống như bị trúng tà vậy, chỉ yêu Triệu Kiến Quốc.
Hôm nay tranh chấp với bà Triệu cũng là vì sợ Tống Minh Lan sẽ suy nghĩ dại dột.
Nhưng lúc này mọi người đã không còn quan tâm tới Tống Minh Lan nữa, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Triệu Hoa và Ngô Nhị Ngưu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)