“Bà Triệu, bà cứ nói tôi là đồ rác rưởi, bà có tận mắt thấy tôi làm gì không? Hay là ai trong thôn này nhìn thấy?” Giọng Tống Minh Lan vừa đủ lớn để mọi người xung quanh có thể nghe rõ.
“Con gái tôi thấy!” Bà Triệu hét lên.
“Vậy thì gọi con gái bà ra đây! Không có chứng cứ mà nói bậy thì chính là bôi nhọ! Tôi sẽ báo công an bắt các người!” Tống Minh Lan nhìn quanh đám đông, không thấy Triệu Hoa trong ký ức, bèn nhìn xa hơn, cuối cùng nhìn thấy Triệu Hoa và Triệu Kiến Quốc trốn dưới gốc cây liễu.
Lửa giận trong lòng lại bốc lên.
Đây không phải là lửa giận của Tống Minh Lan, cô cố gắng kìm nén, chỉ tay về phía cây liễu nơi Triệu Hoa và Triệu Kiến Quốc đang trốn, nhìn bà Triệu: “Bà nói lý do hủy hôn là vì tôi bị đàn ông sờ mó đúng không?”
“Không phải sao? Mày bị Ngô Nhị Ngưu ở thôn bên cạnh bế lên, ngực với mông cũng bị sờ hết rồi”. Ánh mắt bà Triệu đầy vẻ khinh bỉ.
“Tôi nói lại, ai thấy tôi bị Ngô Nhị Ngưu cứu lên? Bôi nhọ người khác thì phải có chứng cứ, không thì tôi sẽ báo công an đấy”.
“Tôi thấy!” Triệu Hoa từ sau gốc cây liễu bước ra, tiến vào đám đông, nhìn thẳng vào Tống Minh Lan, nói với giọng chanh chua: “Rõ ràng là cô đã bị Ngô Nhị Ngưu cứu...”
“Bốp!” Một cái tát cắt ngang lời Triệu Hoa, cô ta che mặt, mắt đỏ lên giận dữ nhìn Tống Minh Lan: “Cô đánh tôi làm gì!”
Tống Minh Lan bước đến bên cạnh Triệu Hoa, nói bằng giọng lạnh lẽo chỉ đủ hai người nghe được: “Triệu Hoa, sáng nay không phải cô hẹn tôi ra đây nói chuyện về cô và Trương Dương sao? Sau đó không phải cô đã đẩy tôi xuống nước à? Tôi lên bờ kiểu gì thì không phải chính cô là người hiểu rõ nhất à? Hay là cô đã quên tờ giấy cô hẹn tôi vẫn còn nằm ở trên người tôi?”
Nghe thấy những lời nói sắc bén vừa rồi của Tống Minh Lan, sắc mặt của Triệu Hoa ngay lập tức trở nên trắng bệch vì kinh hãi.
Thế nhưng vì từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên nên cô ta vốn hiểu vô cùng rõ tính cách của Tống Minh Lan, biết rõ cô gái này yêu anh trai của mình đến mức điên cuồng, cả ngày chỉ biết bám đuôi theo sau anh trai cô ta, vậy nên cô ta đinh ninh rằng Tống Minh Lan sẽ không bao giờ dám đắc tội với mình.
Nghĩ vậy, cô ta liền nở một nụ cười lạnh lùng đầy vẻ thách thức rồi lên tiếng: "Cô tốt nhất là đừng có mà tiếp tục bám riết lấy anh trai tôi nữa, để anh tôi còn có thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh chị dâu Lãnh Thúy Anh. Nếu cô biết điều như vậy thì tôi đây cũng sẽ ngậm miệng lại, không đi rêu rao chuyện mờ ám giữa cô với gã Ngô Nhị Ngưu kia ra ngoài đâu".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


