Thu suy nghĩ lại, Tống Minh Lan dựa vào Tống Tiểu Cẩu chậm rãi đứng dậy. Lúc này cô mới cảm nhận được người mình nhơ nhớp, quần áo dính chặt vào da, hai điểm trước ngực nổi bật lên rõ ràng.
Dùng đôi tay kéo quần áo, nhưng vẫn dính chặt vào da.
Tống Minh Lan nhìn Tống Tiểu Cẩu trong chiếc áo khoác mỏng, hiện tại là đầu mùa đông, Tống Tiểu Cẩu chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng không có tay áo, lòng cô chua xót, nhưng vẫn phải giải quyết vấn đề trước mắt. Tống Tiểu Cẩu là con trai, có hở chút cũng không sao.
“Em trai, cho chị mượn áo của em được không?”
“Em trai, sau này chị nhất định sẽ cho em ăn no”. Tống Minh Lan nhẹ nhàng nói.
Cô mặc áo của Tống Tiểu Cẩu vào, che đi những chỗ nhạy cảm, không để ai chú ý đến thân hình cô, sau đó bảo Tống Tiểu Cẩu đỡ cô vào trong đám người.
Trong đám đông, bà nội Tống đã đánh nhau với mẹ Triệu.
“Ai bảo bà nói láo, bôi nhọ cháu gái tôi”.
“Ai nói láo, con gái tôi tận mắt nhìn thấy Tống Minh Lan không rõ ràng với nam sinh ở trường học nên mới bị đuổi học!”
Tống Minh Lan nhanh chóng tìm kiếm trong ký ức về Triệu Hoa, là em gái Triệu Kiến Quốc.
Triệu Hoa cùng cô lớn lên, coi như là chị em tốt, học chung một lớp, nhưng vì nam sinh mà Triệu Hoa thích lại thích Tống Minh Lan nên cô ta mới hận cô.
Vì Tống Minh Lan và Triệu Kiến Quốc đã đính hôn nên Triệu Hoa chỉ đành chịu đựng, duy trì quan hệ tốt bên ngoài.
Khi Lãnh Thúy Anh xuất hiện, Triệu Hoa liền bộc lộ bản chất âm hiểm.
Lần này nguyên chủ rơi xuống nước chính là do Triệu Hoa hẹn nguyên chủ ra bờ sông nói chuyện, rồi thừa dịp nguyên chủ không chú ý mà đẩy nguyên chủ xuống nước.
Sau đó tên lưu manh thôn bên cạnh cũng lập tức nhảy xuống sông. Nhưng thực ra nguyên chủ lại biết bơi.
Cái gọi là bị lưu manh cứu đều là lời nói một bên của Triệu Hoa. Nguyên chủ và lưu manh kia chỉ là một trước một sau từ sông lên, Tống Minh Lan vốn đang có kinh nguyệt nên rất khó chịu, lên bờ liền dựa vào cây ngất đi, không hiểu rõ mà bị Triệu Hoa bôi nhọ, tự nhiên liền thành nguyên chủ bị lưu manh cứu.
“Khụ khụ”. Tống Minh Lan nhẹ giọng ho khan, lạnh mặt bước đến trước hai người đang đánh nhau.
“Minh Lan, sao cháu lại tới đây, đi mau, kẻo bị thương!” Bà nội Tống phân tâm nói, gương mặt đã bị móng tay của bà Triệu cào rách một vết máu.
Thấy bà nội bị đánh, Tống Minh Lan cảm giác máu nóng bừng lên, không biết sức lực từ đâu ra mà cô buông tay Tống Tiểu Cẩu, tiến lên tách hai người ra, giơ tay tát mạnh lên má bà Triệu một cái.
Tống Minh Lan cảm nhận được một cơn giận dữ trong người bùng lên, có lẽ là phản ứng của cơ thể này.
Bị Tống Minh Lan tát, bà Triệu lập tức nổi điên, giơ tay định đánh lại: “Đồ rác rưởi, mày dám đánh tao! Tao đánh chết mày!”
“Minh Lan, tránh ra, để bà đối phó với mụ đàn bà đanh đá này”. Bà nội Tống đứng sau lưng Tống Minh Lan định xông lên.
Tống Minh Lan nắm chặt tay bà Triệu, giọng nói lạnh lùng. “Chờ một chút, tôi có chuyện muốn hỏi”.
Hai người ngừng lại, không nhúc nhích.
Tống Minh Lan buông tay bà Triệu ra, cảm thấy bụng đau âm ỉ, có lẽ do lần rơi xuống nước này mà sau này cô khó có con, nên cô cần phải nhanh chóng đến bệnh viện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
