Như vậy, toàn bộ chuỗi bi kịch kéo dài cả đời của cô đều bắt đầu từ chính âm mưu đen tối này. Thế nhưng Tống Minh Lan cô ở hiện tại vốn không phải là kiểu người yếu đuối dễ bị bắt nạt, hay là kiểu người sẽ cam chịu nhẫn nhịn mọi bất công đổ lên đầu mình.
Cô khẽ xoay người nhìn về phía cậu bé gầy gò đang đứng ở bên cạnh, trong lòng thầm chắc chắn đây chính là đứa em trai tên Tống Tiểu Cẩu của thân thể này.
Thật sự là quá mức đáng thương! Cái tên tác giả vô lương tâm kia, chỉ vì người ta là nhân vật phụ mà ngay đến cả một cái tên tử tế đàng hoàng cũng không xứng đáng được nhận lấy hay sao?
Tống Minh Lan suy yếu mỉm cười với Tống Tiểu Cẩu: “Em trai, đỡ chị dậy”.
Tống Tiểu Cẩu phi thường nghe lời, vội vàng tiến lên phía trước để đưa tay ra đỡ lấy Tống Minh Lan. Hai bàn tay của hai chị em lúc này vô tình đan chéo vào nhau ngay dưới ánh mặt trời chói lóa gay gắt.
Cũng chính trong khoảnh khắc này, cô bất chợt phát hiện ra làn da của bản thân mình thực sự rất trắng, đó là một loại màu trắng ngần như tuyết, tạo nên một sự đối lập vô cùng mạnh mẽ và rõ rệt với bàn tay gầy gò, vàng vọt của cậu em trai Tống Tiểu Cẩu!
Nhớ lại trước kia, trong truyện cũng từng có đoạn miêu tả rất kỹ về nhan sắc của nhân vật này.
Tống Minh Lan sở hữu một chiếc cằm nhọn thanh thoát, đôi mắt to tròn long lanh mà mỗi khi nhìn vào người khác luôn tựa như mang theo vài phần dịu dàng tình cảm, cùng với chiếc mũi nhỏ nhắn thanh tú. Tổng thể cả khuôn mặt của cô có thể nói là một vẻ đẹp khuynh thành khuynh quốc, vô cùng hút hồn.
Thế nhưng điều đáng nói và đặc biệt nhất chính là làn da của Tống Minh Lan, một làn da thiên phú dù cho có bị phơi nắng bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng không cách nào đen đi được, lúc nào cũng trắng phát sáng như tuyết mùa đông.
Đây chính là một diện mạo chuẩn kiểu hồ ly tinh quyến rũ, hoàn toàn tương phản và đối lập gay gắt với vẻ đẹp chính trực, giản dị của nữ chính Lãnh Thúy Anh.
Tống Minh Lan đưa tay lên sờ mặt mình, nhìn vào mắt đen của Tống Tiểu Cẩu, một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ hiện lên.
Tống Minh Lan cười vuốt mặt, Tống Tiểu Cẩu cũng cười theo.
Nói về đời trước thì thứ cô thiếu nhất chính là tình thân và ngoại hình.
Ba mẹ mất sớm, cô mang tiền bồi thường đến ở nhờ nhà cậu, nhưng dì đối xử với cô cực kỳ lạnh nhạt, nếu không phải vì có tiền bồi thường thì chắc chắn Tống Minh Lan không thể lên đại học.
Sau khi lên đại học, cô điên cuồng muốn có một gia đình cho riêng mình, nhưng ngoại hình của cô chỉ bình thường, thậm chí có phần xấu.
Cô không thể tìm thấy người thật lòng yêu mình, vì thế liền bỏ qua tình cảm, chuyên tâm nỗ lực suốt 20 năm, trở thành nữ quản lý cấp cao duy nhất trong công ty đa quốc gia hàng đầu thế giới.
Rõ ràng ngày hôm qua vừa mới thăng chức, lương một năm cao ngất ngưởng.
Nhưng hiện tại tiền tiết kiệm, xe, nhà đều biến mất.
Hôm nay, cô phải bắt đầu lại từ con số 0.
Nhưng với Tống Minh Lan, điều cô không thiếu nhất chính là dũng khí bắt đầu lại. Huống chi, ở trong sách thì thân thể này lại có tình thân và ngoại hình.
Sự thông minh tài trí còn thiếu thì hãy để Tống Minh Lan cô tới bổ sung đi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)