Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Thập Niên 80: Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Triệu Kiến Quốc thấy hàng xóm bắt đầu chỉ trỏ mình, anh ta đứng ngoài đám đông, định giải thích vài câu, nhưng chưa kịp nói thì Triệu Hoa đã tức giận muốn tát Tống Ngọc Lan: “Cô bịa đặt!”

Tống Ngọc Lan lùi lại hai bước, gót chân chạm sát mép bờ sông. Trong khoảnh khắc ấy, cô bất ngờ giữ chặt tay Triệu Hoa, vẻ mặt giả vờ hoảng sợ rồi cả hai cùng rơi xuống nước.

Mọi việc diễn ra quá nhanh, khiến đám đông đứng xem đều kinh ngạc. Chỉ thấy hai bóng người đồng loạt ngã xuống, tiếng nước bắn tung tóe, ai nấy đều sững sờ không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

“Ngọc Lan!” “Hoa Nhi!”

Tiếng kêu thất thanh vang lên từ bà nội Tống và bà Triệu. Cả hai cùng lao đến mép nước, tay run rẩy muốn kéo cháu lên nhưng lại không dám xuống vì bản thân không biết bơi.

Triệu Kiến Quốc lập tức cởi áo khoác, chuẩn bị lao xuống cứu. Nhưng bà Triệu nhanh chóng giữ chặt cánh tay con trai, ánh mắt lóe lên sự toan tính, ra hiệu ngăn cản. Trong lòng bà ta nghĩ: nếu cứu Tống Ngọc Lan, chẳng phải sẽ phá hỏng kế hoạch hủy hôn sao?

Trong khi mọi người còn do dự, Ngô Nhị Ngưu – gã trai thôn bên – đã không chần chừ mà lao thẳng xuống sông. Anh ta bơi rất nhanh, chỉ một lát đã đến gần chỗ hai người đang vùng vẫy.

Tống Ngọc Lan vốn biết bơi, nên ngay khi rơi xuống nước, cô đã chủ động bơi vào bờ. Chỉ vài động tác mạnh mẽ, cô đã lên được đất liền, ngồi thở dốc, toàn thân ướt sũng.

Từ trên bờ, cô nhìn thấy cảnh Triệu Hoa hoảng loạn, vùng vẫy trong làn nước. Ngô Nhị Ngưu nhanh chóng ôm lấy cô ta, bàn tay thô ráp đặt lên ngực và mông để giữ thăng bằng, kéo cô ta lên. Ngọc Lan biết rõ cảnh tượng này sẽ trở thành vết nhơ khó gột rửa trong mắt người đời. Cô vốn không muốn dùng thủ đoạn này để đối phó với phụ nữ, nhưng nhà họ Triệu đã bịa đặt trước, khiến danh dự cô bị hủy hoại. Bây giờ, chỉ có cách này mới có thể xóa bỏ sự bôi nhọ mà họ gán cho mình.

Ở thời đại này, thanh danh nặng như Thái Sơn. Một khi bị mang tiếng xấu, cả đời khó ngẩng đầu. Nhưng giờ đây, cô đã chứng minh được mình biết bơi. Dù rơi xuống nước lần thứ hai, lại đang bệnh trong người, cô vẫn có thể tự mình lên bờ an toàn. Điều này đủ để chứng minh rằng lần đầu tiên Triệu Hoa đã nói dối.

Trong lòng Ngọc Lan dấy lên một tia quyết tâm. Chỉ cần xác minh được Triệu Kiến Quốc và Lãnh Thúy Anh có gian tình, cô sẽ giành lại quyền chủ động. Một khi sự thật phơi bày, nhà họ Triệu đừng mong ngẩng đầu lên nổi trong thôn nữa.

“Ngọc Lan! Cháu không sao chứ!” Bà nội Tống lo lắng, dẫn Tống Tiểu Cẩu đến ôm lấy Tống Ngọc Lan rồi xoa cánh tay lạnh lẽo của cháu gái.

Tống Ngọc Lan cười yếu ớt: “Cháu không sao”.

Rồi cô nghiêm túc nhìn bà nội: “Bà à, hủy hôn đi. Triệu Kiến Quốc đã là kẻ bội bạc thì cháu cũng không cần, cảm thấy thật ghê tởm”.

Giọng Tống Ngọc Lan không lớn nhưng cũng đủ để mọi người nghe thấy.

Ngay từ đầu bà nội Tống đã không ưa nhà họ Triệu, vừa nghèo lại lười, cháu gái bảo bối gả qua đó thì chắc chắn sẽ phải chịu khổ.

Nhưng Tống Ngọc Lan giống như bị trúng tà vậy, chỉ yêu Triệu Kiến Quốc.

Cuối cùng Ngô Nhị Ngưu cũng kéo được Triệu Hoa lên bờ.

Vừa lên bờ thì mọi người đã thấy rõ Triệu Hoa mặc quần lót đỏ rực dưới quần tổng hợp mỏng.

Tống Ngọc Lan trợn mắt, hiện giờ đang là đầu mùa đông, ai lại mặc quần tổng hợp mỏng như vậy, cô nhớ ra đó là quần Lãnh Thúy Anh mua cho Triệu Hoa, cô ta mặc là để khoe khoang.

“Hoa Nhi!” Bà Triệu vội chạy tới, đẩy Ngô Nhị Ngưu ra: “Cút ngay, ai bảo cậu cứu con tôi, cậu đây là chiếm tiện nghi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc