Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngô Nhị Ngưu vừa kéo được Triệu Hoa lên bờ, trong lòng càng thêm bực bội. Rõ ràng người anh ta muốn cứu ban đầu là Tống Ngọc Lan, nhưng chưa kịp chạm vào thì cô đã tự bơi lên. Trái lại, ngay trước mắt bao nhiêu người, anh ta lại phải ôm chặt lấy Triệu Hoa, tay đặt lên ngực và mông để giữ thăng bằng. Trong thời buổi này, một khi đã chạm vào thân thể phụ nữ, thì coi như phải chịu trách nhiệm. Ngô Nhị Ngưu vốn dĩ không cưới được vợ, nay coi như “nắm được ai thì cưới người đó”.
Anh ta quỳ ngay trước mặt bà Triệu, giọng nói vang dội, đầy quyết tâm: “Mẹ vợ, con nhất định sẽ cưới Hoa Nhi. Tống Ngọc Lan biết bơi, lần đầu con chỉ xuống nước chứ chưa hề nhìn thấy bóng dáng cô ấy, lại càng không chạm vào.”
Lời vừa dứt, đám đông xung quanh lập tức xì xào bàn tán. “Thật là bịa đặt! Nhà họ Triệu đúng là ghê tởm. Nha đầu Tống gia là do tôi nhìn mà lớn lên, từ nhỏ đã biết bơi, ban đầu tôi đã không tin rồi.” “Các người quên mẹ của Triệu Kiến Quốc đã gả cho ba của cậu ta thế nào à?” “Triệu Hoa này đúng là giống mẹ mình! Bây giờ thì tốt rồi, phải gả cho Ngô Nhị Ngưu thôi.”
Những lời bàn tán như dao cắt vào lòng Triệu Hoa. Cô ta bật khóc, nhào vào lòng mẹ, giọng nghẹn ngào: “Mẹ, con không muốn gả cho tên đàn ông ế vợ Ngô Nhị Ngưu kia đâu!”
Bà Triệu ôm con gái, vừa an ủi vừa nổi giận, giơ tay đánh Ngô Nhị Ngưu: “Không gả! Ai là mẹ vợ của cậu, cút ngay cho tôi!”
Nhưng Ngô Nhị Ngưu vẫn quỳ, mặt mũi đỏ bừng, giọng kiên quyết: “Cô ấy đã bị tôi sờ hết rồi, không cưới cũng phải cưới!”
Không khí trở nên căng thẳng, mọi người đều nín thở theo dõi.
Lúc này, Tống Ngọc Lan đứng dậy, tay siết chặt đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Gương mặt cô tái nhợt, nhưng ánh mắt lại sáng lên sự kiên định. Cô bước chậm rãi về phía trước, đứng trước mặt mọi người, nở một nụ cười yếu ớt nhưng đầy ý nghĩa: “Ngô Nhị Ngưu đã nói rõ anh ta không chạm vào tôi, tức là Triệu Hoa đã bịa đặt. Nhưng tôi rộng lượng, sẽ bỏ qua cho cô.”
Câu nói ấy khiến đám đông càng thêm xôn xao.
Không đợi Triệu Kiến Quốc lên tiếng, Tống Ngọc Lan lạnh lùng nói: “Mong anh trả lại nhà tôi 82 đồng 5 hào, coi như chúng ta không nợ gì nhau.”
Triệu Kiến Quốc nghiến răng, anh ta muốn có lý do chính đáng để từ hôn chứ không phải bị từ hôn.
Làm vậy thì anh ta sẽ không thể ngẩng đầu trước mặt Lãnh Thúy Anh.
“Tôi không ở bên Lãnh Thúy Anh, tôi chỉ cảm thấy chúng ta không hợp.”
“Không hợp thì nói không hợp, làm vậy là sao? Dùng tôi để hiến tế cho tình yêu vĩ đại của anh à? Anh nói mình không ở bên Lãnh Thúy Anh, vậy cam đoan từ nay không ở bên cô ta đi thì 82 đồng 5 hào này tôi sẽ coi như bị gió cuốn đi.”
Triệu Kiến Quốc đối mặt với Tống Ngọc Lan hùng hổ liền im lặng.
Trong lòng anh ta cũng thấy kỳ lạ, Tống Ngọc Lan như thay đổi thành người khác vậy, trong ánh mắt nhìn anh ta là sự chán ghét chứ không còn tình yêu nữa.
Điều này khiến Triệu Kiến Quốc nghĩ mãi không ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


