Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Thập Niên 80: Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

“Vậy thì gọi con gái bà ra đây! Không có chứng cứ mà nói bậy thì chính là bôi nhọ! Tôi sẽ báo công an bắt các người!” Tống Ngọc Lan nhìn quanh đám đông, không thấy Triệu Hoa trong ký ức, bèn nhìn xa hơn, cuối cùng nhìn thấy Triệu Hoa và Triệu Kiến Quốc trốn dưới gốc cây liễu.

Lửa giận trong lòng lại bốc lên.

Đây không phải là lửa giận của Tống Ngọc Lan, cô cố gắng kìm nén, chỉ tay về phía cây liễu nơi Triệu Hoa và Triệu Kiến Quốc đang trốn, nhìn bà Triệu: “Bà nói lý do hủy hôn là vì tôi bị đàn ông sờ mó đúng không?”

“Không phải sao? Mày bị Ngô Nhị Ngưu ở thôn bên cạnh bế lên, ngực với mông cũng bị sờ hết rồi”. Ánh mắt bà Triệu đầy vẻ khinh bỉ.

Tống Ngọc Lan bước đến bên cạnh Triệu Hoa, nói bằng giọng lạnh lẽo chỉ đủ hai người nghe được: “Triệu Hoa, sáng nay không phải cô hẹn tôi ra đây nói chuyện về cô và Trương Dương sao? Sau đó không phải cô đã đẩy tôi xuống nước à? Tôi lên bờ kiểu gì thì không phải chính cô là người hiểu rõ nhất à? Hay là cô đã quên tờ giấy cô hẹn tôi vẫn còn nằm ở trên người tôi?”

Nghe thấy lời nói của Tống Ngọc Lan làm mặt Triệu Hoa trắng bệch, nhưng từ nhỏ lớn lên cùng với Tống Ngọc Lan nên cô ta hiểu rõ tính Tống Ngọc Lan, yêu anh trai của cô ta đến mức điên cuồng, cả ngày theo sau anh trai của cô ta, vậy nên không bao giờ dám đắc tội với cô ta.

Cô ta chỉ cười lạnh nói: “Cô đừng dây dưa với anh tôi nữa, để anh tôi có thể ở bên cạnh chị dâu Lãnh Thúy Anh, như vật thì tôi sẽ không nói chuyện của cô với Ngô Nhị Ngưu nữa”.

Tống Ngọc Lan run rẩy lùi lại một bước, đôi vai khẽ co rút, gương mặt đầy vẻ ấm ức như thể vừa bị dồn ép đến đường cùng. Ánh mắt cô đỏ hoe, đôi mắt hạnh tròn trịa phủ đầy tia máu, khiến ai nhìn vào cũng thấy thương xót.

Triệu Hoa thì ngược lại, vẻ mặt đắc ý, khóe môi nhếch lên đầy khinh miệt. Cô ta hất cằm, giọng nói sắc lạnh vang lên: “Còn dám uy hiếp tôi, cô là cái thá …”

Nhưng lời nói còn chưa kịp thốt ra hết thì đã bị Tống Ngọc Lan cắt ngang, giọng cô run run nhưng kiên quyết: “Cô vừa nói anh cô đã ở bên nữ thanh niên trí thức Lãnh Thúy Anh đúng không? Vậy nên nhà cô mới bịa đặt để hủy hôn với tôi, phải không?”

Câu hỏi ấy như một nhát dao sắc bén, chém thẳng vào sự giả dối của Triệu Hoa. Mặt Ngọc Lan tái nhợt, nhưng ánh mắt lại sáng lên sự quyết liệt, khiến người ta cảm nhận được nỗi đau xen lẫn sự phẫn nộ.

So với Triệu Hoa ngang ngược, thái độ hung hăng, thì hình ảnh Tống Ngọc Lan yếu đuối nhưng kiên cường lại khiến mọi người xung quanh đồng cảm. Trong lòng họ, sự thương xót dành cho kẻ bị hại dần lấn át sự tin tưởng dành cho kẻ mạnh miệng.

Hơn nữa, cả thôn đều biết rõ Lãnh Thúy Anh chỉ mới trở về thành phố cách đây hai tháng. Tin đồn về cô ta không phải ít – những lời bàn tán về việc có quan hệ không rõ ràng với vài người đàn ông trong thôn đã lan truyền từ lâu.

Đám đông bắt đầu xì xào, từng tiếng nói vang lên, như những mũi dao chĩa về phía Triệu Hoa và anh trai cô ta: “Hoa Nhi đã nói thế, vậy thì Kiến Quốc mới là người làm loạn quan hệ!” “Đúng rồi, tôi thấy Lãnh Thúy Anh này cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Mấy năm tới thôn chúng ta, cô ta đã từng có quan hệ mập mờ với vài người đàn ông. Giờ lại dính líu đến Triệu Kiến Quốc thì cũng chẳng có gì lạ cả.”

Tiếng bàn tán mỗi lúc một lớn, như sóng cuộn trào, khiến sắc mặt Triệu Hoa thoáng chốc trở nên khó coi. Còn Tống Ngọc Lan, dù vẫn run rẩy, nhưng trong lòng lại dấy lên một tia hy vọng – ít nhất, lần này cô không còn đơn độc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc