Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Ngọc Lan nhận lấy bát canh từ tay bà nội, bà lại phẩy tay ra hiệu cho Tống Tiểu Cẩu: “Đã đi tìm cỏ cho lợn chưa? Cứ quanh quẩn bên chị cháu mãi thế.”
Tống Tiểu Cẩu lập tức quay người, nhanh nhẹn đi lấy gùi và liềm, rồi bước ra khỏi cổng. Bóng dáng nhỏ bé ấy khuất dần sau hàng rào cũ nát, khiến người ta không khỏi chua xót. Một đứa trẻ còn chưa đủ lớn, vậy mà đã phải gánh vác công việc nặng nhọc như người trưởng thành.
Tống Ngọc Lan định gọi cậu lại, nhưng ký ức của thân xác này mách bảo rằng điều đó chẳng có ích gì. Trong nhà, bà nội Tống mới là người quyết định mọi chuyện. Bà vốn mạnh mẽ, quyết đoán, và chưa bao giờ để ai trái lời. Chỉ khi nào cả nhà họ Tống khấm khá hơn, có điều kiện hơn, thì cuộc sống của họ mới có thể cải thiện.
Ngọc Lan thở dài, rồi vẫn uống hết bát canh gà. Dù sao cơ thể cô lúc này vẫn cần được bồi dưỡng, không thể bỏ qua.
Dù nguyên chủ chỉ có bằng cấp hai, nhưng thực tế cô ấy đã đỗ cấp ba. Chỉ tiếc rằng mới học được một kỳ thì bị Triệu Hoa bí mật tố cáo với thầy giáo. Thầy giáo lại dẫn đầu cả lớp cô lập, khiến Ngọc Lan phải bỏ học trong tủi nhục.
Ký ức ấy khiến lòng cô nhói lên. Nhưng đồng thời, nó cũng nhắc nhở cô về bài học lớn nhất của kiếp trước: học hành có thể thay đổi số phận.
Ngọc Lan siết chặt tay, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Việc học vẫn phải tiếp tục, dù ở thời kỳ nào, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu. Chỉ có tri thức mới giúp cô thoát khỏi vòng xoáy định mệnh, mới giúp cô và gia đình họ Tống có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Năm nay chắc không có cơ hội, cô phải kiếm tiền trước, sang năm sẽ quay lại trường học. Với Tống Ngọc Lan thì chuyện học hành vốn chỉ là chuyện nhỏ.
Điều làm cô đau đầu bây giờ là phải làm gì để kiếm tiền trong thập niên 80. Kinh doanh lớn thì cô không có vốn, còn kinh doanh nhỏ thì lại chưa hiểu rõ thị trường. Có lẽ cô cần tìm hiểu chính sách thời kỳ này, tránh làm nhầm những việc vi phạm pháp luật, đến lúc đó mất cả chì lẫn chài thì khổ.
Tống Ngọc Lan vỗ má, quyết định nghỉ ngơi thêm vài ngày, dù sao cơ thể cô vừa bị thương, cần phải dưỡng cho khỏi hẳn.
Mấy ngày tới, cô ngồi ở sân nhà, mỗi khi có người đi qua, cô liền dựa vào trí nhớ và ngọt ngào chào hỏi họ.
Không ít người trong thôn cảm thấy thương cho Tống Ngọc Lan. Nhờ vậy mà qua vài lần hỏi han, cô đã biết được một số thông tin. Triệu Hoa đã được chuyển lên bệnh viện thành phố nơi Triệu Kiến Quốc đang làm việc. Vì là người nhà quân nhân nên bệnh viện đã cố gắng hết sức cứu lấy tử cung của cô ta.
Nhưng việc mang thai sau này sẽ rất khó khăn.
Tống Ngọc Lan nghe kết quả này cũng không ngạc nhiên, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ lo sợ, uất ức và buồn bã.
Vốn dĩ đôi mắt của cô đã đượm buồn, giờ thì cả thôn đều nói rằng Triệu Hoa có lòng dạ độc ác nên đây chính là báo ứng.
Khi Tống Ngọc Lan hết hẳn kỳ kinh nguyệt, cô bắt đầu tìm cách làm nũng với bà nội Tống để có thể ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)