Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Thập Niên 80: Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Mấy ngày nay, khẩu phần ăn của Tống Ngọc Lan luôn đặc biệt hơn mọi người. Cô được ăn trứng gà, trong khi những người khác chỉ có bánh ngô cứng để lót dạ. Dù cô nhiều lần nói rằng không cần phân biệt, bà nội Tống vẫn khăng khăng: thân thể của Ngọc Lan quý giá, là mệnh phượng hoàng, không thể đối xử như người thường.

Trong lòng Ngọc Lan, khát vọng kiếm tiền ngày càng cháy bỏng. Đây là việc không thể trì hoãn, bởi cô hiểu rõ chỉ khi gia đình khấm khá hơn thì mới thoát khỏi cảnh thiếu thốn.

“Bà ơi~,” cô vòng tay ôm lấy cổ bà nội, giọng nũng nịu, “cháu cứ ở nhà mãi, mặt mũi nhợt nhạt hết rồi. Sách có nói con người cần vận động thì mới khỏe mạnh. Bà xem, chẳng phải vì Triệu Hoa lười biếng nên mới dễ bị thương sao. Hôm nay trời đẹp, bà cho cháu theo ba mẹ lên núi đi dạo chút nhé.”

Trong ký ức của cô, bà nội Tống chưa từng cưỡng lại được mỗi khi cô làm nũng như vậy. Quả nhiên, bà nội đưa tay chạm vào trán cô, ánh mắt dịu dàng: “Được rồi, bà thấy cháu khỏe hơn rồi. Nhưng không được đi xa, phải theo sát mẹ nhé.”

“Cảm ơn bà ạ.” Ngọc Lan hôn lên má bà nội một cái. Gương mặt nhăn nheo của bà nội lập tức nở nụ cười rạng rỡ, như một đóa hoa cúc nở trong nắng.

Ngoài sân, Tống Đại Cường và Lưu Xuân nhìn nhau. Gần đây, cả hai luôn để ý đến cảm xúc của Ngọc Lan, và họ nhận ra rằng con gái dường như thật sự không còn nhớ thương Triệu Kiến Quốc nữa. Ngay cả khi dân làng nhắc đến nhà họ Triệu, nét mặt cô cũng không hề dao động. Cả hai thầm thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng.

Ngọc Lan không định nói trước về kế hoạch kinh doanh. Cô hiểu rõ, chỉ khi nào có kế hoạch cụ thể, rõ ràng thì mới bàn với mọi người. Nói sớm quá sẽ chỉ khiến lời nói trở nên sáo rỗng, không ai tin.

Bà nội Tống lấy hai củ khoai lang bọc trong khăn, đưa cho Lưu Xuân để dành cho Ngọc Lan ăn nếu đói. Ngọc Lan dở khóc dở cười, cảm thấy bà nội thật sự coi cô như một đứa bé to xác, cần chăm chút từng chút một.

Tống Ngọc Lan mím môi, rồi giơ tay về phía cậu: “Bà ơi, cháu dẫn em trai đi cùng nhé, thằng bé còn có thể trò chuyện với cháu.”

Từ trong bếp, bà nội Tống đáp lại mà không cần nhìn ra: “Được, đi đi.”

Tống Tiểu Cẩu nghe xong lập tức đeo gùi lên lưng, chạy đến bên cạnh chị. Tống Ngọc Lan nắm tay cậu bé và cùng đi theo Lưu Xuân.

Dạo gần đây, Tống Tiểu Cẩu cảm thấy chị gái mình thay đổi rất nhiều. Mỗi khi nhìn cậu thì ánh mắt chị gái thật dịu dàng, còn hay nắm tay cậu nữa.

Cậu rất thích người chị như thế này.

Tống Ngọc Lan đưa tay xoa đầu Tống Tiểu Cẩu. Thật ra, cô không có sức đề kháng với trẻ con, đặc biệt khi đó là em trai ruột của thân xác này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc