Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Thập Niên 80: Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Ngẩng đầu nhìn ngôi nhà đất đơn sơ, cô thấy nó đứng lẻ loi giữa khoảng đất rộng, bao quanh là hàng rào cũ nát xiêu vẹo. Căn nhà như đã trải qua bao năm tháng khắc nghiệt, từng bức tường loang lổ, mái nhà sờn rách, cánh cửa gỗ mòn vẹt. Thế nhưng, trong mắt Ngọc Lan, nơi đây lại toát lên một thứ gì đó rất khác – một mái nhà đầy ắp tình thương.

Bước vào bên trong, cô thấy đồ đạc tuy đơn giản nhưng được sắp xếp gọn gàng. Sàn đất không bằng phẳng, nhưng sạch sẽ đến mức không một hạt bụi vương. Mỗi góc nhỏ trong căn nhà đều mang hơi thở của tình cảm gia đình – từ chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đến chiếc chăn vá chằng chịt, tất cả đều chứa đựng sự chăm chút, yêu thương.

Ngọc Lan đứng lặng một lúc, lòng dâng lên cảm giác khó tả. Với cô, môi trường này không hoàn hảo, thậm chí còn thiếu thốn đủ bề. Nhưng so với cuộc sống lạnh lùng, vô cảm ở nhà cậu mợ – nơi cô từng phải nhìn sắc mặt người khác để tồn tại – thì nơi đây thật sự là thiên đường.

Ở đây, cô cảm nhận được tình thương yêu chân thật, thứ tình cảm mà đời trước cô chưa từng có. Dù nó vốn thuộc về nguyên chủ, nhưng giờ đây, cô mới là người sống trong thân xác này, và chính cô đang được tận hưởng sự ấm áp ấy.

“Chị ơi, chị có đói không? Em có khoai lang mới nướng xong nè!” Tống Tiểu Cẩu vừa nói vừa phủi bụi đất trên người, nhưng khuôn mặt cậu vẫn lấm lem bùn đất, trông y như một chú mèo nhỏ.

Đôi mắt to tròn sáng rực của cậu bé lúc này còn ánh lên niềm vui, như thể vừa khám phá ra điều gì quý giá.

Cậu chìa bàn tay bẩn thỉu ra, cẩn thận chỉ về phía bếp lửa, nơi có một củ khoai lang thơm phức với vỏ màu vàng óng lộ ra một góc.

Tống Ngọc Lan nhìn vào đôi mắt sáng của Tống Tiểu Cẩu, trong lòng bỗng thấy ấm áp. Cô đưa tay kéo lấy bàn tay gầy guộc của em trai, rõ ràng đã 11 tuổi nhưng trông chỉ như đứa bé tám chín tuổi.

“Em ăn đi, chị không đói.” Tống Ngọc Lan nhẹ nhàng phủi bụi bẩn trên bàn tay nhỏ đen đúa của Tống Tiểu Cẩu, khiến cậu bé hơi ngượng ngùng muốn rút tay về.

“Không được động.” Nghe lệnh của Tống Ngọc Lan, Tống Tiểu Cẩu lập tức đứng thẳng đơ, để yên cho chị phủi sạch bụi trên tay mình.

“Ngọc Lan à, lại đây uống thêm bát canh gà nữa này.” Bà nội Tống từ bếp nhỏ đi ra, tay bưng một bát canh gà nóng hổi tiến về phía cô.

Tống Ngọc Lan tinh mắt nhìn thấy Tống Tiểu Cẩu nuốt nước bọt, đoán rằng con gà bà nội giết hôm qua chắc đã rơi hết vào bụng cô.

Trong ký ức của thân xác này, mọi thức ăn, quần áo của cô đều là loại tốt nhất trong nhà. Ngay cả Tống Tiểu Cẩu, đứa cháu trai duy nhất trong nhà cũng chỉ được ăn giống với mấy người bà Tống. Mỗi năm cậu chỉ được ăn một quả trứng vào ngày sinh nhật.

Còn cô lúc nào cũng có canh gà để ăn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc