Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Thanh Thanh miễn cưỡng đáp lại một câu, sau đó tiếp tục cúi đầu đọc sách, biểu cảm dửng dưng như thể chẳng hề có ý muốn thân thiết với hắn.
Nhưng nam phụ bệnh kiều như Hách Vô Lạc đâu phải người dễ đuổi đi. Cô đã cố tỏ ra lạnh nhạt để tránh dây dưa, vậy mà hắn lại không hề có ý rời đi.
Ngược lại, Hách Vô Lạc còn nở một nụ cười nhạt, thong thả ngồi xuống đối diện Tô Thanh Thanh.
Hắn nhẹ nhàng mở laptop, cứ thế hai người mặt đối mặt, tạo nên một khung cảnh vô cùng kỳ quặc.
Tô Thanh Thanh: "...." Đau đầu thật sự.
Rốt cuộc hắn định làm gì? Nếu không biết trước thân phận "bệnh kiều" của nam phụ, có lẽ cô đã chẳng suy nghĩ nhiều. Nhưng trong nguyên tác, Hách Vô Lạc vốn là kiểu người không thích đụng chạm người khác.
Một khi chủ động tiếp cận, hoặc là đang có âm mưu, hoặc là chuẩn bị gây chuyện.
Chính vì vậy mà cô mới đau đầu, đang nghĩ không biết có nên nói thẳng ra cho xong.
Cô chẳng hề có chút hứng thú gì với hình tượng dịu dàng ôn như của hắn, lại càng không muốn bị hắn hiểu lầm.
Cô đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn quyết định lên tiếng: "Chuyện tối hôm qua... tôi sẽ không nói ra đâu." Cứ giữ yên chuyện đó trong lòng, tránh hiểu lầm không cần thiết.
Hách Vô Lạc khẽ đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, mỉm cười dịu dàng: "Tối qua có chuyện gì sao?"
Tô Thanh Thanh: "..." Tự nhiên thấy muốn
đứng dậy bỏ chạy thật nhanh.
"Không có gì đâu." Cô cắn răng đáp, cố giữ bình tĩnh. Đối phương chỉ cười nhẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.
Giờ phút này, Tô Thanh Thanh chỉ muốn rút lui. Hách Vô Lạc sẽ không thực sự bám theo cô đấy chứ? Cô cố ép bản thân quay lại đọc sách, nhưng tâm trạng chẳng thể nào yên được nữa.
Cô rất muốn đứng dậy rời đi, nhưng như thế chẳng khác nào bỏ chạy. Trong mắt bệnh kiều, hành động đó có khi lại càng khiến hắn thấy hứng thú. May mà hiện tại cô đang mang thân phận nam sinh.
Dù chẳng còn tâm trí nào, Tô Thanh Thanh cũng không rời đi ngay. Cô ngồi thêm một lúc, rồi bắt đầu thấy buồn ngủ. Vốn dĩ mới khỏi cảm mạo, ngồi đọc sách chẳng vào, không khác gì tự ru ngủ.
Cô gật gà gật gù, cuối cùng mơ màng gục đầu xuống bàn thiếp đi.
Âm thanh gõ bàn phím khe khẽ cũng dừng lại. Hách Vô Lạc lặng lẽ nghiêng đầu nhìn về phía cô, người đang ngủ ngon lành, không hề phòng bị.
Bàn tay đỡ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, ngũ quan xinh đẹp hoàn hảo, làn da trắng nhợt như sứ, môi mềm tựa như trái cây thạch khẽ chu lên, dáng người gầy yếu thoáng run lên vì lạnh...
Ánh mắt Hách Vô Lạc thoáng trầm xuống, ánh nhìn lạnh lẽo lướt qua, hoàn toàn khác với vẻ ôn hòa thường ngày, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy sợ.
Khi Tô Thanh Thanh tỉnh lại, trên người cô đã được đắp thêm một chiếc áo sơ mi mỏng, hương bạc hà nhàn nhạt vây lấy cả người.
Đây là... áo của Hách Vô Lạc?
Cô chớp mắt, ngẩng đầu nhìn quanh. Trong thư viện đã chẳng còn bóng dáng ai. Tô Thanh Thanh cầm chiếc áo khoác trong tay, cảm thấy vô cùng rối rắm.
Ban đầu còn định từ nay không đến thư viện nữa, giờ lại vướng thêm chuyện này...
Cái áo này giờ phải xử lý sao cho hợp lý đây? Tô Thanh Thanh bực bội cực kỳ. Nam phụ bệnh kiều không thể nào tử tế đến mức tốt bụng với người đã nắm giữ bí mật của mình. Hắn rốt cuộc đang toan tính gì?
Cô liếc nhìn đồng hồ, đã gần 9 giờ tối. Sau khi để lại sách tại chỗ, cô ôm áo khoác đến quầy thư viện xin một cái túi để đựng.
"Chú ơi, cái áo này là của bạn học Hách Vô Lạc, cậu ấy để quên trên bàn. Phiền chú khi nào gặp thì chuyển lại giúp cháu với ạ." Tô Thanh Thanh thấy chú thủ thư gật đầu đồng ý, mới nhẹ nhõm rời khỏi thư viện.
Cô không tin Hách Vô Lạc không có kế hoạch, nhưng cô cũng không phải không có cách đối phó. Từ nay về sau, tốt nhất là không bao giờ chạm mặt hắn nữa.
Còn chưa về đến ký túc xá, Sở Vân Hàn đã từ phía sau vọt tới, suýt nữa đâm sầm vào cô. Tô Thanh Thanh vội né sang một bên, khiến hắn chụp hụt.
"Thằng nhóc này! Mấy ngày nay sao chẳng thấy bóng dáng đâu? Đi đâu mất rồi hả?" Sở Vân Hàn vỗ vai cô một cái rõ mạnh.
Tô Thanh Thanh theo phản xạ muốn hất tay hắn ra: "Đi thư viện đọc sách." Vừa đi vừa trò chuyện qua loa với hắn.
"Thư viện? Ở đó có gì vui chứ? Ngồi ngủ còn thấy chói cả mắt." Sở Vân Hàn từ trước tới giờ là kiểu người ham chơi. Nơi yên tĩnh như thư viện rõ ràng không hợp gu hắn, bình thường cũng chẳng thấy bén mảng tới đó.
"Đọc sách." Tô Thanh Thanh thích sự yên tĩnh, không ồn ào. Quan trọng hơn, đến thư viện còn giảm khả năng đụng phải nam chính hay các nam phụ khác.
Cô còn chưa kịp nói hết câu đã bị Sở Vân
Hàn quàng vai bá cổ. Cô cố gắng giãy ra trong vô vọng.
Gương mặt điển trai của hắn kề sát cô:
"Cậu đọc sách nữa là thành mọt sách luôn đấy. Một thằng con trai ngoài học hành ra thì cả ngày chỉ biết nằm trong phòng, chán chết! Mấy hôm nữa đi cùng tôi leo núi tuyết!"
Tô Thanh Thanh vẫn dứt khoát từ chối: "Tôi chỉ thích ở lại trường, không muốn đi đâu cả." Càng ít tiếp xúc, càng yên ổn.
Sở Vân Hàn bắt đầu mất kiên nhẫn: "Tôi nói đi là đi! Đừng cứng đầu!"
Tô Thanh Thanh nhân lúc hắn mất cảnh giác, vọt vào ký túc xá rồi đóng cửa lại: "Cậu nói không tính!" Bỏ mặc hắn đứng ngoài như thằng ngốc.
Sở Vân Hàn gọi cô mấy tiếng, rồi đột nhiên im bặt.
Tô Thanh Thanh hơi nghi hoặc tên này bình thường dai như đỉa, sao hôm nay lại dễ bung tha thế?
Ngay lúc cô vừa thở phào, điện thoại liền liên tục vang lên tiếng tin nhắn "tích tích tích". Không cần xem cũng biết ai gửi.
Cô dứt khoát tắt âm luôn - không nghe thì lòng sẽ bình yên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)