Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong phòng tuy đèn sáng nhưng lại yên tĩnh khác thường. Nam chính... hình như không có ở đây? Tô Thanh Thanh vui mừng nghĩ có lẽ Mộ Bạch vẫn đang bận việc.
Đúng lúc đó, cửa phòng nhẹ nhàng vang lên rồi mở ra.
Một bóng dáng cao lớn bước vào, gương mặt tuấn tú như ngọc của Mộ Bạch xuất hiện trong tầm mắt cô. Hắn chậm rãi đi tới, hỏi: "Mới về à?"
Tô Thanh Thanh vừa trả lời vừa liếc sang động tác của hắn, nhẹ nhàng tháo chiếc đồng hồ đeo tay.
Chiếc đồng hồ ấy, trong nguyên tác là món quà mà mẹ Mộ Bạch tặng cho ba hắn. Sau này ba hắn ngoại tình, chiếc đồng hồ này trở thành nỗi ám ảnh với mẹ hắn.
Vào ngày mẹ qua đời, Mộ Bạch im lặng đeo chiếc đồng hồ đó vào. Không lâu sau, ba hắn cũng ngã bệnh. Mộ Bạch tiếp quản toàn bộ Mộ thị, cuộc đời hắn từ đó thay đổi hoàn toàn.
Tô Thanh Thanh cố gắng dời mắt khỏi chiếc đồng hồ, bởi cô không dám tưởng tượng cảm xúc của Mộ Bạch mỗi lần nhìn nó, chắc hẳn nặng nề đến mức khó thở.
"Dù sao cũng chẳng có chỗ nào để đi, thư viện cũng là lựa chọn không tệ."
Tô Thanh Thanh thu hồi ánh nhìn, đi ra phòng khách, tiện tay cầm lấy chiếc ly đặt trên bàn, thong thả uống từng ngụm nước ấm.
Mộ Bạch đứng cạnh cô, ánh mắt sắc lạnh như hắc diệu thạch chăm chăm nhìn vào chiếc ly trên tay cô:
"Cậu uống nhầm ly rồi."
Một câu ngắn gọn khiến tim Tô Thanh Thanh suýt nữa nhảy ra ngoài. Cô bị nghẹn ngay tại chỗ, một hơi chưa kịp nuốt trôi đã ho sặc sụa đến mức tưởng như không qua nổi.
"Khụ khụ khụ..."
Cô ho đến đỏ bừng cả mặt, nước mắt cũng sắp trào ra.
Phải mất một lúc mới bình tĩnh lại được. Cô vội nhìn chiếc ly trong tay, đúng thật là uống nhầm ly rồi.
"Xin lỗi, tôi không để ý nên cầm nhầm."
Cả người Tô Thanh Thanh cứng đờ. Hai chiếc ly này không chỉ màu sắc tương tự mà kiểu dáng còn y như cặp đôi.
Nguyên chủ còn cố tình đặt mua ly giống của nam chính, bảo sao chẳng khác gì cốc tình nhân.
Tô Thanh Thanh vội cầm chiếc ly đi định rửa.
"Để đó đi."
Mộ Bạch lạnh nhạt nói, ánh sáng từ đèn chiếu sau lưng khiến cô không nhìn rõ nét mặt anh là đang giận hay không.
Cô đành đặt ly xuống, trong lòng hơi thấp thỏm. Chẳng phải anh có bệnh sạch sẽ sao? Lẽ nào lại không để tâm?
Cô ngồi xuống sofa, ngồi không xa Mộ Bạch là mấy. Cả hai cách nhau một đoạn vừa đủ, TV đang phát tin tức, âm thanh vang lên đều đều cũng chẳng thể làm dịu bầu không khí đang căng cứng.
Có lẽ chỉ mình cô cảm thấy ngột ngạt. Mộ Bạch thì vẫn ngồi nghiêm chỉnh, khí chất nhàn nhạt, chẳng lộ chút lúng túng nào.
Tô Thanh Thanh liếc nhìn người bên cạnh, phát hiện anh đang chăm chú nhìn vào chiếc ly của cô.
Bình thường cô có thói quen để ly vào tủ khử trùng bằng tia cực tím, nhưng hôm nay bị cảm, mải lo uống thuốc nên quên mất chuyện này.
Hai chiếc ly giống nhau đến kỳ lạ, hoa văn y chang, lại không phải mua chung một chỗ, không muốn người ta nghi ngờ cũng khó.
Tô Thanh Thanh đau đầu lần hai:
"Chiếc ly đó là tôi thấy lúc đi dạo, trông giống cái của cậu nên tiện tay mua luôn."
Nguyên chủ đúng là thể hiện quá rõ ràng, kiểu này chẳng khác gì dùng đồ tình nhân!
"Nhưng tôi nhớ brand fatuation đâu có mở bán trong nước."
Tô Thanh Thanh giật mình. Cô đâu có biết đây là hãng ly gì, chỉ biết nam chính dùng toàn đồ đắt đỏ. Cô vậy mà lại quên mất chi tiết này.
"Là... thế à? Chắc ai đó mang từ nước ngoài về, rồi tôi mua lại thôi."
Cô chống chế cho qua chuyện. Dù sao nhìn kiểu dáng và chất liệu, rõ ràng là hàng cao cấp, tay nghề còn tinh xảo, giá chắc chắn không rẻ.
Cô bắt đầu ngồi không yên, viện cớ đứng dậy:
"Tôi đi tắm đây."
Nói xong liền chạy vào phòng lấy đồ, thực chất là muốn tránh ánh mắt dò xét của Mộ Bạch.
TV vẫn phát đều đều ngoài phòng khách, người đàn ông ngồi ngay ngắn trên sofa, ánh mắt chưa từng rời khỏi hai chiếc ly giống hệt nhau kia.
Giữa làn hơi nước mịt mù, Tô Thanh Thanh thở phào. Khoảnh khắc thoải mái nhất trong ngày chính là lúc cởi bỏ áo quần, để nước ấm trượt trên làn da.
Chuyện cái ly cho dù bị phát hiện giống hệt ly của hắn thì cũng chẳng chứng minh được gì. Cùng mẫu mã, chẳng lẽ không ai mua trùng?
Chỉ cần cậu ta không phát hiện ra cô đang giả trai là được, còn lại muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.
Tối hôm đó, có lẽ do ban ngày ngủ quá nhiều nên giờ cô trằn trọc mãi không ngủ được. Căn phòng tối đen, chỉ còn tiếng thở đều đều từ người nằm bên kia giường. Đối diện cô lúc này chính là nam chính trong truyện.
Cảm giác ở chung phòng với một nhân vật chính đến tận bây giờ vẫn khiến cô thấy không thật.
Nhẹ thở dài, cô trở mình, nhắm mắt dưỡng thần.
Qua hơn một tiếng vẫn chưa chợp mắt được, cô đành xốc chăn dậy đi vệ sinh.
Trong toilet tối om, chẳng nhìn thấy gì. Điện thoại thì để trên giường, không dám bật đèn sợ làm Mộ Bạch tỉnh giấc.
Lần mò quay lại giường, trong lúc loạng choạng cô vô tình làm đổ giá treo quần áo cạnh giường Mộ Bạch.
Cô luống cuống cúi xuống đỡ giá treo kịp lúc, nhưng vì sợ mất thăng bằng nên tay còn lại vung ra chống đỡ, không cẩn thận lại... ấn ngay lên đùi nam chính đang ngủ!
Tô Thanh Thanh: "!!!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


