Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Thanh Thanh mở cửa bước vào. Còn chưa kịp tìm xem nam chính có trong phòng không, đã thấy trên bàn đầu giường đặt mấy hộp thuốc cảm. Cô ngẩn người nhìn chằm chằm vào đống thuốc đó, không phải là do Mộ Bạch mua cho cô đấy chứ?
"Về rồi à?" Giọng nam trầm thấp khàn khàn vang lên từ phòng khách.
Tô Thanh Thanh cứng người quay đầu lại:
"Ừm... về rồi." Cô giả vờ như không nhìn thấy đống thuốc kia liệu có được không?
"Giáo y không kê thuốc cho cậu à?" Mộ Bạch đặt quyển sách xuống, đứng dậy đi về phía cô với vẻ mặt điềm tĩnh.
Tô Thanh Thanh chỉ thuận miệng nói đại một lý do, không ngờ cậu ấy thật sự mua thuốc, còn chủ động quan tâm cô. Nam chính máu lạnh vô tình lại có thể chủ động lo cho người khác? Cô thà tin rằng mặt trời mọc từ hướng Tây còn hơn.
"Khụ khụ... Giáo y bảo tôi chỉ mới có dấu hiệu cảm nhẹ, nếu không bị nặng thêm thì vài ngày sẽ tự khỏi, không cần uống thuốc."
Cô nghi ngờ Mộ Bạch mua thuốc để thử xem cô có nói dối không. Nhưng rốt cuộc là cậu ấy đang nghi ngờ điều gì?
Tô Thanh Thanh không nghĩ Mộ Bạch đã phát hiện ra cô cải trang thành con trai, chắc chỉ là đề phòng cô sẽ gây bất lợi cho cậu ta thôi.
Ánh mắt sâu thẳm của Mộ Bạch đối diện với cô một lúc lâu rồi khẽ đáp: "Ừ."
Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó. Tô Thanh Thanh nghĩ chắc không sao đâu, không cần uống thuốc cảm, ai ngờ sáng hôm sau vừa tỉnh dậy đã bị cảm thật.
Quả nhiên không thể qua loa với người khác như vậy. Sáng sớm tỉnh dậy, miệng khô lưỡi rát, đầu óc mơ hồ như có đống bột nhão dán lên, khó chịu vô cùng.
Tô Thanh Thanh vội vàng lấy thuốc cảm do nam chính mua uống ngay, ngừa cho nó thành sốt cao.
Uống xong thuốc cũng đỡ hơn đôi chút. Đối diện với ánh nhìn từ Mộ Bạch, cô chỉ biết gượng gạo cười cảm ơn.
Mộ Bạch không đáp, chỉ cụp mắt, cảm xúc không rõ là gì, vẫn giữ vẻ lạnh lùng xa cách.
Tô Thanh Thanh cũng chẳng để tâm, đã quen với kiểu lạnh nhạt của cậu ta. Cô uống xong thuốc, mơ mơ màng màng lại ngủ tiếp.
Mộ Bạch đeo đồng hồ, động tác ưu nhã. Ánh mắt vô tình lướt qua giường đối diện, nơi Tô Thanh Thanh đang nằm. Khuôn mặt cô trắng ngần, hàng lông mày đẹp nhíu lại, làn da như ngọc trắng thêm phần yếu ớt, đôi môi vốn hồng hào giờ tái nhợt.
Cậu hơi khựng lại, rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi, không nhìn thêm lần nào nữa.
Tô Thanh Thanh tỉnh dậy đã là buổi chiều, cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn, các triệu chứng buổi sáng biến mất, đúng là thuốc cảm này hiệu quả tốt thật.
Chỉ có điều... đói đến mức bụng réo ùng ục.
Cô đưa tay ôm bụng nhìn quanh một lượt xác nhận không có ai, rồi mới từ từ ngồi dậy, cột lại đai áo. Dù không còn khó chịu nữa, cơ thể vẫn hơi mệt.
Trong gương, sắc mặt cô nhợt nhạt, vốn nổi bật nhờ ngoại hình, nay trông lại yếu ớt, như chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.
Đói chết mất, bụng cô đang biểu tình dữ dội. Tô Thanh Thanh cầm chìa khóa và ví đi ăn cơm
Ăn uống no nê xong mới thấy mình sống lại thật rồi. Vì hôm nay xin nghỉ nên không thể lên lớp, mà cái trường quý tộc này ngoài thư viện và phòng gym ra thì chẳng có chỗ nào khác để đi.
Nghĩ đến chuyện hôm qua "đập" trúng nam phụ số bốn, cô có chút do dự, không biết có nên đến thư viện nữa không.
Tô Thanh Thanh mới chậm rãi ngẩng đầu lên, trong lòng đột nhiên dâng lên linh cảm chẳng lành. Quả nhiên, người ngồi đối diện là nam phụ bệnh kiều số bốn: Hách Vô Lạc!
Tô Thanh Thanh: "!" nổi hết cả da gà.
Gương mặt điển trai thư sinh, ánh mắt hiền lành sau cặp kính gọng vàng càng khiến anh ta toát lên vẻ ôn nhu, nam thần ấm áp.
Đúng chuẩn kiểu "văn nhã bại hoại"! Tô Thanh Thanh thầm phun tào trong lòng.
"Lại gặp rồi." Giọng nói dịu dàng, êm tai vô cùng.
Tô Thanh Thanh gượng cười: "Trùng hợp ghê." Trùng hợp cái quỷ! Rõ ràng là hắn đến để cảnh cáo mình đây mà.
"Đúng là trùng hợp thật. Nói đi cũng phải nói lại, chúng ta có vẻ rất có duyên." Hách Vô Lạc cười dịu dàng, khiến Tô Thanh Thanh chột dạ.
Cô đột nhiên cảm thấy so với Mộ Bạch, thì nam phụ số bốn này trông còn nguy hiểm hơn. Nếu mà hai người này ở chung ký túc xá thì thôi, cô không dám tưởng tượng sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)