Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thật lâu sau, nàng mới thở dài một tiếng, lại nặng nề chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy tư thế ngủ ưu nhã của nam chủ, khiến nàng không nhịn được nhớ lại cảnh trong mơ tối qua.
Lắc lắc đầu, chỉ cần nàng bình an vượt qua khoảng thời gian học ở trường quý tộc này, về sau sẽ không cần tiếp xúc với bọn họ nữa, hoàn toàn thoát khỏi mạch cốt truyện hỗn loạn ấy.
Nàng nhẹ nhàng xuống giường rửa mặt.
Thật hiếm khi hắn còn đang ngủ, nên Tô Thanh tranh thủ rửa msạch sẽ. Quần áo giặt hôm qua nàng đã phơi khô cả đêm, vốn tưởng mình cao tới nơi rồi, nhưng với mãi vẫn không lấy được.
Đang định đi lấy sào phơi đồ thì phía sau chợt vang lên một tiếng động nhỏ. Ánh sáng bị người phía sau chắn mất, mùi hương quen thuộc lập tức tràn ngập xung quanh.
Một bàn tay trắng ngần như bạch ngọc đưa tay lấy quần áo xuống, đưa cho cô. Tô Thanh Thanh theo bản năng đưa tay đón lấy.
"...Cảm ơn." Tô Thanh Thanh có chút ngượng ngùng lên tiếng.
Mộ Bạch cụp mắt liếc nhìn cô một cái, rồi nghiêng người bước vào phòng tắm.
Tô Thanh Thanh vội vàng rời khỏi ban công, may mà đai buộc ngực đã được buộc lại ổn thỏa, cô cũng yên tâm ra cửa ăn sáng.
Sáng sớm ở nhà ăn người vẫn rất đông. Tô Thanh Thanh tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, bên cạnh có một nam sinh cứ liên tục thở dài, không biết đã thở đến bao nhiêu lần.
Tô Thanh Thanh giả vờ như không nghe thấy.
Từ sau lần "khẩu xuất cuồng ngôn", Đoạn Tinh Hà bị cấm đến bất kỳ nhà ăn nào bên ngoài, chỉ có thể ăn ở căng tin trường. Hơn nữa ông bác đầu bếp ở đây còn đặc biệt cho hắn chế độ ăn "healthy", cực kỳ thanh đạm và đầy đủ dưỡng chất. Nói trắng ra là cơm nhà nấu!
So với những món ăn đầy gia vị và cao cấp bên ngoài, Đoạn Tinh Hà chỉ biết kêu khổ. Dù là nhân vật phong vân trong trường, có không ít người mê đắm, nhưng trong nguyên tác hắn cũng chỉ là nhân vật phụ, cuối cùng cũng thích Đỗ Nhược.
Tô Thanh Thanh ăn xong bữa sáng, hoàn toàn phớt lờ ánh nhìn như sắp phun ra lửa đang dán chặt vào người mình, lập tức rời khỏi nhà ăn.
Đoạn Thanh Hà liếc mắt theo bóng lưng tiều tụy của Tô Thanh Thanh, cười khẩy một tiếng, rồi tiếp tục ăn tô mì trứng với rau xanh một cách khổ sở. Nếu dám lãng phí một chút, kiểu gì hắn ta ăn không hết rồi cũng bị bắt mang về.Tất cả là do Tô Thanh Thanh cố tình hại hắn ta! Càng nghĩ càng tức, đang định chọn thời điểm để trả đũa... còn chưa nghĩ xong, đã bị ăn một cú đau điếng vào đầu.
"Ai da!" Đoạn Thanh Hà không cần quay đầu cũng biết đó là bác Lưu.
Bác Lưu thấy anh ta đang trừng mắt nhìn theo bóng Tô Thanh Thanh, nét mặt đầy khó chịu, liền biết ngay chẳng có ý định gì tốt.
"Đừng có gây chuyện với người ta." bác Lưu không vui cảnh cáo.
Đoạn Thanh Hà xoa đầu thật mạnh: "bác Lưu, cháu là loại người đó sao?!"
Bác Lưu chẳng thèm tin, hừ lạnh một tiếng:
"Tính tình cháu thế nào, tôi còn không rõ chắc?"
Đoạn Thanh Hà ỉu xìu như cà tím héo: "Biết rồi, biết rồi mà." Đành phải cố nuốt giận, miễn cưỡng ăn hết tô mì trứng rau xanh trong sự không cam lòng.
Tô Thanh Thanh bước vào lớp, tìm chỗ ngồi rồi vừa mới ngồi xuống thì bên cạnh đã có người khác ngồi vào.
Cô ngước mắt nhìn qua một cái, lập tức trừng to mắt, "bốp" một tiếng quay đầu nhìn thẳng về phía Mộ Bạch.
Trên người Nam Cung Ly vẫn còn vương mùi cỏ non lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt, hắn uể oải tựa vào bàn phía sau, mắt phượng chăm chú nhìn cô không rời.
Tô Thanh Thanh bình tĩnh nhìn lại mấy giây, sau đó nghiêng người tránh về phía Mộ Bạch. Nam Cung Ly là kiểu người có xu hướng chủ động gây sự, tuy cô không sợ, nhưng lại rất phiền phức.
Hắn cứ tìm cô gây chuyện suốt, toàn là vì cái vụ nữ chính Đỗ Nhược gửi thư tình mà ra.
Lúc này, cửa lớp vang lên tiếng động, người bước vào chính là Đỗ Nhược.
Không khí trong lớp vốn đang sôi nổi bàn tán, nay lại càng náo nhiệt khi thấy "hoa khôi" xuất hiện.
"Mộ Bạch kìa!! Lại học cùng lớp với anh ấy rồi!"
"Tớ cũng vậy! Quá may mắn luôn!"
"Nam Cung Ly cũng tới nữa! Hai nam thần luôn đó!"
"Chắc nghe nói hoa khôi tới, Nam Cung Ly mới chọn học lớp này!"
"Nam Cung Ly thì vì Đỗ Nhược còn có lý, chứ nam thần lạnh lùng như Mộ Bạch thì...khó nói."
"Nhưng tại sao hai người họ lại ngồi cạnh Tô Thanh Thanh? Rõ ràng còn nhiều chỗ trống mà?"
"Không biết nữa. Có khi là Tô Thanh Thanh đắc tội gì với họ, nên bị kẹp ở giữa để bị hành hạ đó."
"Nghe nói tối qua lúc Nam Cung Ly thi đấu suýt nữa đập bóng vào đầu Tô Thanh Thanh, hình như là vì cô ta khiến Đỗ Nhược khóc."
"Chậc chậc... Tô Thanh Thanh sắp không sống nổi nữa rồi."
"Nhưng tôi lại nghe nói Mộ Bạch chặn quả bóng lại, đẹp trai cực kỳ luôn! Tiếc là tối qua chen mãi cũng không vào xem được, lỡ mất khoảnh khắc đỉnh cao đó."
"Thật không? Nghe vậy tự nhiên thấy ghen tị với Tô Thanh Thanh ghê, được ở chung phòng với nam thần!"
"Nam nữ gì cũng ghen tị với cậu ta cả. Không thì sao nhiều người nhìn cậu ta khó chịu đến vậy, đều vì cậu ta được ngủ cùng phòng với nam thần."
"Cũng đúng. Có quan hệ tốt thì đúng là có thể một bước lên mây."
"Mộ Bạch đâu phải kiểu dễ thân thiết. Trong giới thương trường, anh ta nổi tiếng tàn nhẫn đó."
"Á á á! Nghe vậy càng thấy hấp dẫn!"
"Nhìn kìa, hình như Đỗ Nhược định ngồi cạnh Mộ Bạch kìa!"
"Mọi người đoán xem Đỗ Nhược có ngồi được vào chỗ bên cạnh Mộ Bạch không?"
Đỗ Nhược trong mắt chỉ có Mộ Bạch. Cô cố kiềm chế sự kích động trong lòng, đi đến cạnh anh, dừng lại một chút, nhớ đến trận bóng rổ tối qua, cắn môi rồi chọn ngồi vào ghế phía sau anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






