Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Thanh Thanh hoàn toàn buông bỏ chống cự. Đám nam chính, nữ chính, nam phụ giữa tình tay ba loạn cào cào này có thể đừng kéo cô, một nữ phụ vô tội vào được không? Cô chỉ muốn học hành tử tế thôi mà...
Một lần nữa trở thành "nhân bánh quy" bị ép nhồi vào giữa, Tô Thanh Thanh chống cằm bằng tay trắng như ngó sen, thở dài đầy bất đắc đĩ. Nam chính thì còn đỡ, coi cô như không khí.Nhưng bên trái Nam Cung Ly lại cứ dán mắt nhìn chằm chằm vào cô như muốn xuyên thủng người ta. Cô cảm thấy sắp bị ánh mắt đó thiêu cháy tới nơi.
Tô Thanh Thanh: "???" Lại quay đầu, trừng mắt nhìn hắn lần nữa.
Nam Cung Ly hơi khựng lại vì cái liếc đó.
Mà Tô Thanh Thanh lại không biết rằng ánh mắt của cô khi giận dữ chẳng những không đáng sợ, mà còn mang theo vẻ xuân thủy mê người, khiến người khác như say trong nước mắt mùa xuân ấy.
Tô Thanh Thanh cảm thấy có gì đó không ổn, theo phản xạ liền rút chân về. Nam Cung Ly vừa nãy đá trúng mũi giày cô, không trúng chân, nhưng rõ ràng là cố tình dùng lực rất mạnh.
Nếu cú đó mà trúng chân thật, cô chỉ còn cách tập đi cà nhắc trong vài ngày. Cơn giận bùng lên, chỉ vì không giúp Đỗ Nhược đưa thư tình mà bị hắn dây dưa hết lần này đến lần khác, giờ còn ra tay tàn độc nữa!
Nhìn thấy vẻ mặt khiêu khích kia, Tô Thanh Thanh không nhịn được, liền giơ chân giẫm mạnh chỉ tiếc Nam Cung Ly đã sớm rút chân về.
"Có bản lĩnh thì đừng né!" Giọng cô lạnh tanh.
Cả lớp đang xì xầm bàn tán cũng khựng lại, quay sang nhìn hai người, không hiểu giữa họ có chuyện gì.
Nam Cung Ly nửa cười nửa không nhìn cô, dường như rất thích thú với dáng vẻ tức giận muốn hộc máu của cô.
"Hung dữ thêm chút nữa đi, biết đâu tôi lại chẳng né nữa." Giọng chọc ghẹo của hắn như đổ thêm dầu vào lửa.
Tô Thanh Thanh hừ lạnh, coi thường hắn đến tận xương tủy. Hai người nhìn nhau, chỉ thiếu chút là bùng nổ.
May mà đúng lúc này, giảng viên bước vào lớp, kéo lại sự chú ý của Tô Thanh Thanh.
Mộ Bạch vẫn yên lặng ngồi ở chỗ cũ, tập trung gõ máy tính xử lý công việc, hoàn toàn không để ý đến chuyện gì đang xảy ra xung quanh.
Chỉ đến khi giảng viên bước vào lớp bắt đầu giảng dạy, Tô Thanh Thanh mới chịu dừng lại màn đấu khẩu với Nam Cung Ly.
Nam Cung Ly thì lại rất biết chừng mực, giáo sư đã đến, hắn cũng không thể tiếp tục gây khó dễ cho Tô Thanh Thanh được nữa, chỉ đành nhàm chán ngồi nghe giảng chờ đến khi tan học.
Tô Thanh Thanh nghiêm túc chú ý bài giảng, mặc kệ nam chính hay nam phụ, tất cả đều bị cô vứt lại phía sau đầu.
Đỗ Nhược không ngăn cản việc Nam Cung Ly châm chọc Tô Thanh Thanh, đơn giản vì cô ta cũng chẳng ưa gì Tô Thanh Thanh. Còn nhớ rõ tối qua Tô Thanh Thanh từng châm chọc cô ta là tự mình đa tình...
Ngón tay siết chặt cây bút đến trắng bệch, trong lòng đầy tức tối vì mất mặt trước mặt Mộ Bạch. Ban đầu cô ta còn định nhân cơ hội thể hiện bản thân, khiến Mộ Bạch phải chú ý đến mình, ngay cả bạn cùng phòng của hắn cũng thích cô ta cơ mà. Nhưng nào ngờ Tô Thanh Thanh lại phản đòn khiến cô ta bị bẽ mặt.
Nam Cung Ly vô tình liếc nhìn sang Tô Thanh Thanh, lúc này cô đang chăm chú nghe giảng, gương mặt nghiêng toát lên vẻ dịu dàng như ảo mộng, như thể phủ một lớp sương mỏng. Làn da ở gáy trắng ngần như ngưng sương, chiếc cổ mảnh khảnh lại càng khiến người khác thấy yếu ớt.
Vốn đang ngồi nghịch ngợm nhìn quanh lớp vì chán, Nam Cung Ly không hay biết mình đã chống cằm, nghiêng mặt nhìn cô từ lúc nào.
Tô Thanh Thanh rất thích tiết học của vị giảng viên này, thời gian trôi qua trong chớp mắt. Chuông tan học vừa vang lên, cô lập tức cúi đầu thu dọn bàn, không muốn tiếp tục vướng vào mấy chuyện rắc rối với Nam Cung Ly.
Nam Cung Ly vẫn chưa có ý định đứng dậy, nhưng cô cũng chẳng buồn quan tâm. Nam chính đã sớm rời đi đúng chuẩn hình tượng hoa cao lãnh, từ đầu đến cuối không nói một lời, cũng chẳng thèm nhìn ai ngoài giảng viên.
Tô Thanh Thanh bước theo sau Mộ Bạch, cùng rời khỏi "trường đấu" như bước ra từ tâm bão. Rút kinh nghiệm lần này, cô quyết định hôm sau phải đến lớp sớm ít nhất hai phút để chọn chỗ ngồi
trước.
Đỗ Nhược muốn đuổi theo, nhưng lại sợ chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như băng của Mộ Bạch nên đành chùn bước.
Nam Cung Ly uể oải đứng dậy, nhét tay vào túi quần rồi đi ra khỏi lớp. Đỗ Nhược vội vàng theo sau.
May mắn thay, suốt mấy tiết học còn lại trong ngày, Tô Thanh Thanh không phải chạm mặt với nam chính, nam phụ hay nữ chính nữa. Cuối cùng cũng được yên ổn một buổi chiều.
Nhưng khi nhìn đến lịch học, cô chợt để ý tới một tiết học bắt buộc buổi chiều - bơi lội.
Bơi lội á? Tô Thanh Thanh trợn tròn mắt nhìn phần thuyết minh của tiết học bơi. Đây là môn huấn luyện bắt buộc với toàn bộ học sinh, không thể vắng mặt.
Tô Thanh Thanh: "..." Cảm giác như trời sập
xuống, ngột ngạt đến khó thở.
Tại sao bơi lội lại bắt buộc cơ chứ? Cô nhìn qua thời khóa biểu cũ của nguyên chủ, thấy có ghi chú xin nghỉ. Cô cũng lập tức định làm đơn xin nghỉ tiếp. Với vóc dáng hiện tại của mình, dù có siết chặt đai buộc đến mấy cũng không cứu vãn được tình hình. Mặc đồ bơi? Không phô ra mới là lạ!
Cô tìm đại một lý do rồi nộp đơn xin nghỉ, không quan tâm hậu quả ra sao. Tóm lại, tiết bơi lội là tuyệt đối không thể đi!
Sau khi đơn xin nghỉ được duyệt, Tô Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm. Buổi chiều, điện thoại cô nhảy ra một tin nhắn thông báo: bảo cô đến phòng thay đồ ở hồ bơi lấy đồ bơi được phát.
Cô lật xem tin nhắn phía dưới, không chỉ có một cái, xem ra nguyên chủ chưa từng đến hồ bơi lần nào, đồ bơi do trường phát vẫn còn nguyên trong tủ gửi đồ.
Tô Thanh Thanh nghĩ chỉ là đi lấy đồ thôi, đâu cần mặc thử, ai ngờ nơi nhận lại là quầy gửi đồ trong phòng thay đồ nữ!
May mà tiết bơi đã bắt đầu rồi. Cô căng da đầu bước vào, thấy bên trong vắng tanh không một bóng người mới nhẹ thở ra, vội vàng đi đến tủ gửi đồ, nhập mật mã, lấy bộ đồ bơi còn nguyên tem ra rồi chuẩn bị chuồn thẳng.
Chưa kịp rời đi, bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Tô Thanh Thanh tim nhảy lên tận cổ họng, theo phản xạ trừng mắt nhìn về hướng cửa phòng thay đồ.
Một bóng người chậm rãi tiến vào. Là một người đàn ông, thân hình cao lớn săn chắc chỉ quấn hờ chiếc khăn tắm, vừa đi vừa lau mái tóc ướt sũng.
Tô Thanh Thanh cố kiềm chế xúc động muốn ôm mặt bỏ chạy, giả vờ trấn tĩnh vòng qua nam chính - Mộ Bạch.
Dường như bất ngờ khi thấy cô vẫn chưa thay đồ, Mộ Bạch nhíu mày hỏi: "Cậu không tham gia tiết bơi à?"
Giọng trầm khàn, giàu từ tính vang bên tai khiến Tô Thanh Thanh bất giác dừng bước. Cô tránh ánh mắt của hắn, lúng túng nhìn sang một góc khác.
"Tôi hơi mệt nên xin nghỉ." Ánh mắt Tô Thanh Thanh cứ đảo loạn, đến giả bộ ho cũng quên mất.
Mộ Bạch chần chừ trong chốc lát rồi nói:
"Vậy đến phòng y tế khám chưa?"
Tô Thanh Thanh không ngờ nam chính lại quan tâm cô! Lập tức kinh ngạc ngước nhìn hắn, dĩ nhiên là nhìn thẳng, không dám nhìn linh tinh.
Cô lắp bắp trả lời:
"Khám rồi, giáo y nói không nên xuống nước để tránh bị cảm lạnh."
Mộ Bạch không nói gì thêm, ánh mắt như có như không dừng lại trên người cô, rõ ràng nhận ra cô đang có chút bất an.
Tô Thanh Thanh chỉ muốn chuồn cho lẹ, bởi vì cô nghe thấy bên ngoài phòng thay đồ ngày càng rõ tiếng bước chân, xen lẫn là giọng hào hứng của Sở Vân Hàn.
Vừa nghĩ đến việc bị Sở Vân Hàn bám dính, da đầu Tô Thanh Thanh lập tức tê rần. Cô vội nói một câu:
"Tôi đi trước." Rồi nhanh chóng bước ra khi phòng thay đồ.
Mộ Bạch vẫn giữ nguyên tư thế đứng đó, ánh mắt lạnh nhạt dõi theo bóng cô khuất dần sau cửa phòng thay đồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)