Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đỗ Nhược nhìn bóng lưng hai người họ một trước một sau rời đi trong lòng như tro tàn. Nhưng cô chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ. Cô tin mình sẽ khiến Mộ Bạch rung động.
Thường Liễu Hồng vẫn chưa biết Đỗ Nhược từng tỏ tình và bị từ chối. Cô chỉ tức giùm bạn vì những lời Tô Thanh Thanh nói.
Trong khi đó, Tô Thanh Thanh lại thấy cực kỳ không tự nhiên. Mộ Bạch cách cô chỉ tầm một bước, quá gần rồi đấy! Cô cố bước nhanh hơn, nhưng Mộ Bạch vẫn giữ đúng khoảng cách đó, không xa hơn cũng chẳng gần hơn. May mà đến tận phòng ngủ anh vẫn không tiến lại gần hơn nữa.
Tô Thanh Thanh nghĩ thầm, có khi nào Mộ Bạch cũng hiểu lầm là cô thích Đỗ Nhược nên mới cứ bám riết thế này không?
Vào phòng rồi, còn chưa kịp bật đèn. Tô Thanh Thanh định xoay người nói rõ ràng với anh để tránh những hiểu lầm không đáng có khi cùng ở một phòng.
"Khụ... cái này..."
Mới vừa xoay người, mũi cô đã sượt qua áo anh, mùi gỗ trầm dễ chịu lập tức len vào hơi thở. Cả người cô cứng đờ, những lời sắp nói cũng nghẹn nơi cổ họng.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một hơi thở. Tiếp theo, câu nói của Mộ Bạch khiến toàn thân cô lạnh ngắt.
"Tôi nhớ toilet ở sân bóng rổ khá là rộng rãi."
Âm thanh trong trẻo ấy vang lên bên tai Tô Thanh Thanh như một quả bom nổ tung, khiến cô đứng đơ tại chỗ! Không kịp nghĩ nhiều về khoảng cách quá gần, trong bóng tối, cô trừng mắt nhìn Mộ Bạch. "Tách" một tiếng nhẹ vang lên, đèn sáng lên.
Khuôn mặt tuấn tú tựa thần tiên hiện rõ trong mắt cô. Hai người đứng gần đến mức tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mọi sự chú ý đều đổ dồn vào câu hỏi của anh.
"Tôi... tôi sạch sẽ hơi quá, không thích dùng chung toilet với nhiều người." Tô Thanh Thanh cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Dù sao nam chính này tính cách đa nghi, cô phải cẩn trọng từng lời.
Mộ Bạch chỉ im lặng nhìn cô hồi lâu rồi không truy hỏi thêm.
Thấy anh quay đi về phía tủ quần áo, Tô Thanh Thanh âm thầm thở phào. Nếu sớm biết đi ra hồ bơi sẽ đụng phải nam chính, cô thà ở lại trong phòng ngủ mà giải quyết cho xong.
Nhưng chắc anh cũng chưa phát hiện chuyện cô giả trai đâu nhỉ? Đợi học xong, cô có thể rút khỏi vòng vây quanh nam chính, tốt biết bao.
Nghĩ là vậy, nhưng cái cốt truyện chết tiệt này lại chẳng chịu buông tha cô. Thôi thì đối mặt trực diện với họ, ít nhất cũng đỡ bị động hơn. Với nam chính, nếu không thể trở mặt, tốt nhất là đừng kết thù.
May mà Mộ Bạch không thường ở phòng ngủ. Nhưng lần này anh ở lại liên tục mấy ngày, chẳng có dấu hiệu muốn đi làm gì cả.
Tô Thanh Thanh len lén liếc trộm, anh hình như đang chuẩn bị tắm. Mỹ nam đi tắm, cô không dám nhìn lung tung. Nếu bị phát hiện đang ngó trộm, Mộ Bạch chắc chắn sẽ không nương tay.
Mộ Bạch tắm xong đi ra, thấy Tô Thanh Thanh vừa xem TV vừa ăn vặt. Anh liếc sang giường cô, đồ thay đang vắt tùy tiện, một dải đai trắng mỏng lộ ra ở mép chăn.
Anh ngừng tay đang lau tóc, đầu ngón tay như còn lưu lại cảm giác mềm mại từ đai lưng đó.
Tô Thanh Thanh vẫn mải mê ăn vặt, không biết có người đang nhìn dây buộc của mình mà như đang suy nghĩ gì đó.
Mộ Bạch trầm mặc dời mắt. Nghe thấy tiếng động, Tô Thanh Thanh quay đầu: anh tắm xong rồi à? Cô vội vã cất đồ ăn, ôm quần áo đi tắm. Tháo đai lưng ra thấy người nhẹ hẳn, cô xoa xoa phần vai đau nhức, bắt đầu xả trôi mệt mỏi trong ngày.
Cô đã chuẩn bị vài chiếc đai lưng. Nếu Mộ Bạch có hỏi, cô cũng có thể bịa đại lý vài lý do hợp lý, chỉ cần nói là để dùng lúc tắm kỳ để qua mặt được.
Sau khi tắm xong, cô bước ra khỏi phòng tắm trong làn sương mờ. Nhìn ra phòng khách thấy nam chính đang đọc sách yên tĩnh, cô yên tâm đi về phía giường định nghịch điện thoại một lát rồi ngủ.
Chơi chơi rồi ngủ lúc nào không hay. Điện thoại vẫn còn trong tay, tin nhắn còn hiện sáng, còn người đã ngủ say.
Cảnh tượng này khiến Mộ Bạch đang định ngủ cũng nhíu mày. Anh lặng lẽ bước xuống giường, không một tiếng động, lấy điện thoại trong tay cô, đầu ngón tay vô tình chạm vào lòng bàn tay mềm mại của cô, khiến anh giật nhẹ một cái. Anh nhìn cô chăm chú, rồi yên lặng đặt điện thoại lên bàn, quay lại giường.
Người như vậy dù có nữ chính ấm áp đến đâu cũng không sưởi ấm được trái tim sắt đá ấy. So với hiện tại, anh ấy trong mơ càng giống một cỗ máy không cảm xúc.
Trong giấc mơ, Mộ Bạch cầm lấy ly champagne bị hạ thuốc, đưa lên mũi ngửi nhẹ, rồi đặt xuống không chút biểu cảm.
Tô Thanh Thanh còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, cảnh trong mơ trước mắt lại chấn động, khiến nàng choáng váng đến mức suýt nôn ngay trong giấc mơ.
Một lần nữa ổn định lại, khung cảnh bữa tiệc tối trong mơ đã hoàn toàn khác hẳn bầu không khí náo nhiệt ban đầu. Gương mặt của mọi người đều hiện rõ vẻ thấp thỏm lo âu và ngưng trọng.
Hình ảnh lại chuyển. Nam chủ đứng ở chỗ cao nhìn xuống nguyên chủ không biết vì sao nguyên chủ lúc này đã ngã ngồi dưới đất. Nàng ta gần như tê tâm liệt phế, miệng không ngừng nói gì đó.
Nhưng Tô Thanh Thanh chỉ thấy nàng ta đang gào lên điều gì, nghe không rõ cụ thể là gì.
Thứ duy nhất nàng chú ý đến chính là ánh mắt của nam chủ dừng lại trên người nguyên chủ - ánh nhìn ấy, như thể đang nhìn một người... chết!
Tô Thanh Thanh dựng hết cả tóc gáy. Người xung quanh cũng không dám lại gần nguyên chủ, sợ bị vạ lây. Ngay cả cha mẹ nhà hào môn của nguyên chủ cũng chỉ lo trấn an mọi người, đứng về phía Đỗ Nhược con gái ruột của họ. Họ nhìn nguyên chủ chỉ với ánh mắt lúng túng, mất mặt, thậm chí mang theo một tia may mắn. Chắc hẳn là thấy may mắn vì nguyên chủ không phải là con gái ruột của họ.
Ngay khi Tô Thanh Thanh còn đang thầm thở dài, cảnh trong mơ liền đột ngột kết thúc.
Tô Thanh Thanh mở mắt bừng tỉnh trong bóng đêm. Mọi thứ nàng vừa thấy trong mơ đều là góc nhìn nguyên văn, chỉ là bị lướt qua vội vàng như một nét bút phác thảo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


