Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thực ra, Tô Thanh Thanh chỉ lướt nhìn một cái lúc vừa mở mắt, sau đó cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt sụp xuống, căn bản chẳng nhìn rõ được Mộ Bạch trông thế nào.
Hai giây sau, cô ngủ lại say như chết, vẫn là không mơ thấy tình tiết nào trong nguyên tác cả. Một đêm nữa lại là mộng gặp Chu Công.
Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa chiếu sáng cả phòng ngủ. Mộ Bạch hình như không hài lòng với việc ánh sáng lọt vào, khẽ nhíu mày rồi nửa ngồi dậy.
Đang định xuống giường thì ánh mắt anh bất chợt quét qua giường đối diện nơi Tô Thanh Thanh đang ngủ trong một tư thế khá... "gây chú ý".
Làn da trắng mịn như sữa, chân duỗi dài đến mép giường, ống quần ngủ không biết từ lúc nào bị cuộn lên tận đùi, lộ ra đôi chân dài mịn màng trắng nõn. Cô nằm nghiêng, cơ thể nghiêng về phía anh, chỉ thiếu chút nữa là lăn xuống đất. Mộ Bạch cau mày, bước xuống giường, đi về phía cô.
Bàn tay thon dài của anh nắm lấy cánh tay cô để đỡ lại. Cảm giác mềm mại từ làn da truyền đến khiến anh khựng lại một chút, mắt hơi dừng lại ở gương mặt đang ngủ say kia.
Còn chưa kịp làm gì thêm, Tô Thanh Thanh trong lúc ngủ liền xoay người trở lại phía trong giường.
Mộ Bạch thuận tay buông ra, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên người cô. Mái tóc rối rơi lòa xòa xuống chiếc gáy trắng muốt như ngọc...
Đến khi Tô Thanh Thanh tỉnh dậy, trong phòng ngủ đã không còn ai. Cô vốn đã đoán trước được, nên cũng không lấy làm lạ.
Không có nam chính ở đây, đúng là thoải mái hơn hẳn.
Chỉ tiếc là thoải mái chưa được bao lâu, thì cửa phòng đã vang lên tiếng gõ cộc cộc.
Giọng Sở Vân Hàn từ ngoài truyền vào:
"Tô Thanh Thanh! Ra đây!"
Tô Thanh Thanh vừa ngồi xuống, chuẩn bị tìm một bộ phim hay để xem thì cửa phòng ngủ đã bị gõ "bang bang" ầm ĩ. Lại là Sở Vân Hàn. Người nguyên chủ ghét nhất chẳng phải chính là nam phụ này sao? Sao giờ hắn lại cứ bám lấy cô?
Tiếng gõ cửa vẫn không ngừng vang lên, nghe như thể sắp đập vỡ cả cửa đến nơi.
Tô Thanh Thanh bị ồn đến nhức đầu, không chịu nổi nữa đành bước tới mở cửa.
Sở Vân Hàn mặc một bộ đồ thể thao nhìn rất nhàn tản, tay đút túi quần:
"Sao giờ mới chịu mở cửa? Gõ đến tay ông cũng muốn gãy rồi đây này."
Tô Thanh Thanh lạnh lùng nhìn hắn, không hiểu rốt cuộc hắn định làm gì. Sao lại cứ cố lôi cô đi dự tiệc? Chẳng lẽ lại định bày trò âm mưu gì nữa?
Rõ ràng trong nguyên tác hắn cực kỳ ghét nguyên chủ. Ngay cả khi cô mới xuyên tới, ánh mắt hắn nhìn cô vẫn là chán ghét đến tận xương. Vậy mà giờ đột nhiên đổi tính, cứ bám theo lôi kéo cô đi dự tiệc. Thái độ thay đổi quá đột ngột khiến cô không thể không cảnh giác.
"Nói đi, rốt cuộc cậu muốn gì?" Cô thẳng thừng, thật sự không có kiên nhẫn dây dưa với hắn.
Sở Vân Hàn đánh giá cô từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở thân hình mềm nhũn như không có xương:
"Chậc, giờ anh đây mới để ý là cậu gầy đến mức nhìn như chưa từng ăn cơm luôn ấy."
Câu nói chẳng liên quan gì tới câu hỏi của cô, rõ ràng đang cố lái sang chuyện khác.
Nhưng Tô Thanh Thanh đã quen với kiểu lươn lẹo này của hắn, không để bị cuốn theo.
"Tôi không đi tụ hội." Cô lùi lại một bước, định đóng sập cửa lại.
Sở Vn Hàn lập tức tối sầm mặt, đa tay chặn cửa:
Sở Vân Hàn vừa mới cau có, chớp mắt lại đổi sang vẻ mặt tươi tỉnh. Gương mặt điển trai tiến sát đến gần cô:
"Anh đây bị cô đơn, muốn cậu đi cùng."
Nếu không phải giờ phút này cô đang mang "thân phận" nam sinh, mấy câu này chẳng phải công khai trêu ghẹo sao?
Cô còn chưa kịp đóng cửa lại thì bên ngoài ký túc xá đã vang lên tiếng động cơ xe.
Từng chiếc siêu xe giới hạn số lượng đậu sát lề đường, còi bấm inh ỏi, khí thế như muốn thông báo cho cả thiên hạ biết hội chứng trung nhị đang phát tác.
Tô Thanh Thanh mặt lạnh như tiền. Xuyên vào mấy cuốn Mary Sue thời xưa kiểu này, cái khổ lớn nhất chính là cảm giác xấu hổ đến cực điểm. Trung nhị khắp nơi, bá đạo phát ngôn đầy rẫy, khiến cô xấu hổ tới mức chỉ muốn co quắp cả mười ngón chân lại.
"Sở thiếu? Làm gì mà lâu thế?" Một nam sinh từ trong xe thò đầu ra, chống tay lên cửa sổ, giọng điệu cà lơ phất phơ thúc giục.
Nhưng Sở Vân Hàn như thể không nghe thấy gì. Ánh mắt vẫn dán chặt vào Tô Thanh Thanh, tay lớn nắm lấy cổ tay cô, kéo thẳng về phía dàn siêu xe.
Xem ra ở trong ký túc xá đúng là không thể yên thân. Với một vai ác nữ pháo hôi như cô, mấy cảnh Tu La thế này lại có tác dụng thúc đẩy tiến độ với nhân vật chính không nhỏ. Đã không trốn được, vậy thì chỉ còn cách ngẩng đầu đối mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


