Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Cùng ký Túc Xá Với Nam Chính. Chương 11.

Cài Đặt

Chương 11.

Ngực có chút tức nghẹn, Tô Thanh Thanh buông lỏng dây thắt áo, khẽ thở ra một hơi.

Dòng nước ấm áp xối lên người như rửa trôi cả ngày mệt mỏi. Nhìn làn sương mờ bao phủ phòng tắm, cô bỗng có cảm giác tất cả mọi thứ đều mông lung, không thật.

Ở một thế giới khác, cô lại xuyên vào vai nữ phụ ác độc trong truyện, trong khi nam chính thì ngồi trên cao như vua trong ván cờ. Đúng là thảm chẳng kém ai.

Tạm gạt qua cái kết thảm thương của nguyên chủ, theo lý mà nói, miễn là cô không đối đầu với nam chính, hoặc không "dòm ngó" liếc nhìn anh ta, thì về cơ bản cũng chẳng gặp nguy hiểm gì lớn.

Chỉ sợ cốt truyện lại có thao tác "quái gở" nào đó khiến cô không kịp trở tay. Như vụ thư tình lần này chẳng hạn, ai biết được Nam Cung Ly sẽ phản ứng thế nào. Tuy không đến mức phải hoảng sợ, nhưng bị phiền phức tìm tới cửa thì ai mà thích nổi?

Dòng nước từ vòi sen bỗng đột ngột ngừng lại. Tô Thanh Thanh tắt nước, cầm khăn lông lau bọt nước trên người. Mặc kệ đi, có chuyện gì thì đối mặt chuyện đó, nước đến chân thì nhảy.

Ai bảo cô lại xuyên nhầm vào thân xác nữ phụ pháo hôi cơ chứ? Đành nhận mệnh.

Vì mải suy nghĩ mà hơi lơ đãng, cô quên quấn lại nịt ngực, cứ thế khoác áo choàng tắm đi ra khỏi nhà vệ sinh. Tới lúc nhận ra thì đã muộn rồi.

Vừa bước chân ra khỏi toilet, trong lòng Tô Thanh Thanh như có chuông báo động vang lên! Ngay lúc cô định xoay người quay vào, thì một bóng người cao lớn, dáng vẻ tao nhã đã xuất hiện trước mặt cô.

Ánh đèn có phần chói mắt khiến cô khựng lại, trừng mắt nhìn nam chính Mộ Bạch vừa bất ngờ xuất hiện.

Làn da mịn màng còn đọng nước, khuôn mặt ửng hồng vì hơi nước, đôi mắt đen như nho ánh lên ánh sáng mơ hồ, môi phấn hơi hé mở, mơ hồ có thể nhìn thấy đầu lưỡi đỏ hồng.

Mộ Bạch đứng đó như tạc tượng, dáng người cao thẳng như ngọc, trong đôi mắt đen thẫm như hắc diệu thạch phản chiếu hình ảnh của Tô Thanh Thanh. Ánh mắt anh hơi ngạc nhiên, mày khẽ nhíu lại như muốn nói gì đó.

Ngay lúc ánh mắt của anh sắp quét xuống đến ngực cô, Tô Thanh Thanh bật người xoay lưng lại, vọt thẳng vào toilet. "Phanh" tiếng đóng cửa vang lên nặng nề.

Cô hoảng đến mức lập tức quấn chặt đai áo, lòng thầm cầu: Chắc không thấy gì đâu nhỉ? Đúng là quá bất cẩn!

Khoảng một hai phút sau, khi cô từ toilet bước ra, Mộ Bạch đã không còn trong phòng ngủ nữa.

Tô Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ thật sự không bị thấy. Nhưng nghĩ lại, dáng người quá nóng bỏng cũng là một dạng rắc rối.

Cô chui đầu vào chăn, điều hòa phả hơi lạnh lên người, chạm vào lớp chăn mềm mại đúng là quá đã.

Vô thức xoay người, thân dưới cũng cựa quậy vài cái, cô nằm thoải mái trong chiếc giường của mình, tạo thành thế đối lập với giường của nam chính bên kia. Vẫn là giường mình sướng hơn. Cô hơi nghiêng đầu nhìn ra phòng khách, mà động tác này lại đúng lúc bị Mộ Bạch bắt gặp.

Toàn thân Tô Thanh Thanh lạnh toát như rơi vào hầm băng khi thấy Mộ Bạch đang từ từ bước về phía mình.

"Cậu nhìn tôi mấy lần rồi. Có chuyện gì?"

Tô Thanh Thanh cũng không ngại, cứ thế nhìn thẳng lại. Nhìn thì cùng nhau nhìn.

Mộ Bạch nhìn cô vài giây, cuối cùng cũng quay người rời đi, sắc mặt u ám như thường lệ.

Tô Thanh Thanh nhún vai, trong lòng tự nhủ:

Chẳng lẽ nhìn hai cái cũng là tội à? Kệ đi, coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nghĩ vậy, cô lập tức lăn ra ngủ tiếp.

Ngay khi đang chìm vào cơn buồn ngủ mơ màng, bên kia giường vang lên tiếng động khe khẽ. Tô Thanh Thanh hơi mở mắt, bắt gặp ngay cảnh tượng "mỹ nam vừa tắm".

Hơi nước mờ ảo lượn lờ quanh làn da trắng của Mộ Bạch. Chỉ với chiếc khăn lông lau tóc cũng khiến người ta không thể rời mắt.

Điều cô không biết là, ánh mắt ngơ ngác của mình nửa tỉnh nửa mơ, đều bị Mộ Bạch thu hết vào mắt.

Anh khẽ nhíu mày, tay vẫn lau tóc, sau đó lặng lẽ quay lưng lại, hướng mặt về phía giường mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc