Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Thanh Thanh ngồi vào siêu xe của Sở Vân Hàn. Nhóm người ngồi trong mấy chiếc xe bên cạnh nhìn nhất cử nhất động của hai người họ, ai nấy đều lắc đầu khi thấy thân hình mảnh khảnh yếu ớt của Tô Thanh Thanh, cứ như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay mất.
Thấy cô không phản kháng, Sở Vân Hàn trong lòng càng thêm đắc ý, không nói thêm câu nào đã lái xe thẳng tới biệt thự tụ hội.
Tô Thanh Thanh cũng đã nghĩ thông suốt. So với việc ở trong phòng ngủ bị anh ta quấy rầy đến phát điên, thì thà theo đi luôn cho xong. Dù lần này có trốn được, cốt truyện sớm muộn gì cũng sẽ đưa cô vào thế gọng kìm, rồi đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô.
Đã vậy thì đối đầu trực diện luôn. Cô nhớ rõ trong nguyên tác, nguyên chủ đúng là có tham gia buổi tụ hội này không phải vì bị ép buộc như cô hiện tại, mà là tự nguyện đi theo Sở Vân Hàn.
Lúc ấy, Sở Vân Hàn cố tình muốn chơi xỏ nguyên chủ nên mới đưa cô ta theo. Còn nguyên chủ có bị anh ta chơi chiêu gì trong buổi tiệc hay không thì nguyên văn không ghi rõ.
Cả câu chuyện lúc nào cũng xoay quanh nam chính và nữ chính, nữ phụ pháo hôi như nguyên chủ thì chẳng mấy ai quan tâm.
Trong buổi tụ hội đó, nam nữ chính hình như có lần đầu tương tác chính thức. Đại khái là nam chính bắt đầu nhìn nữ chính bằng con mắt khác từ cảnh giác sang hứng thú, kiểu kiểu vậy.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn nguyên chủ ở buổi tiệc đã làm gì đó "giúp sức" cho hai người họ, kết quả bản thân thì công cốc, còn vô tình đẩy thuyền giùm họ.
Tô Thanh Thanh nhớ đến ánh mắt lạnh như băng của nam chính mà rùng mình. Ánh mắt đó nhìn người thật sự đáng sợ.
Dọc đường đi, gió rít vào tai khiến Tô Thanh Thanh phát đau, đặc biệt khi xe chạy dọc theo bờ sông, cơn gió lạnh thổi tới mức cô bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.
Mấy tên thanh niên trung nhị phía sau thì như đang quay quảng cáo xe: đồng loạt mở mui, phóng xe gầm rú "ù ù" trên đường, ai nấy tóc tai rối bù, vẻ mặt như đang thả lỏng tận hưởng cuộc sống hoang dã.
Người đi đường liếc nhìn, rồi lại lắc đầu thở dài vì hành động của đám trẻ nhà giàu.
Tô Thanh Thanh: "..." Hận không thể chui xuống gầm xe trốn đi cho rồi, mất mặt chết mất!
Sở Vân Hàn có vẻ để ý đến vẻ mặt khó chịu của cô. Trong đầu anh ta nghĩ cô sẽ cảm thấy tự hào khi được ngồi xe mình, ai ngờ nhìn kỹ lại, cô chẳng những không vui vẻ gì mà còn như đang cực kỳ mất mặt.
Anh liền tăng tốc, gió tạt vào mặt đến mức Tô Thanh Thanh phải nheo mắt mới nhìn được phía trước, da mặt bị gió quất đến nóng rát.
Đây là lần đầu tiên Sở Vân Hàn bị người khác ghét bỏ. Trước giờ, bất kể là nam hay nữ, chỉ cần có quan hệ với anh ta là người đó đều thấy tự hào, đâu ai dám chê?
"Cậu đang ghét bỏ tôi đấy à?" Sở Vân Hàn bực bội, mở miệng hỏi thẳng.
Tô Thanh Thanh chẳng buồn nhìn anh, chỉ lạnh nhạt nói: "Lái xe cho nghiêm túc, đừng lơ là." Cô còn chưa muốn mất mạng vì cái tính trẻ trâu của anh ta đâu.
Sở Vân Hàn bị chọc tức, đạp mạnh chân ga, tốc độ tăng vọt anh ta muốn hù cô hét lên, muốn nghe thấy tiếng gào thét vì sợ hãi.
Nhưng Tô Thanh Thanh lại chỉ bình tĩnh nói:
"Cậu định đi dự tiệc hay muốn vào đồn cảnh sát?"
Sở Vân Hàn: "..."
Tốc độ xe lập tức trở lại bình thường. Tô Thanh Thanh vẫn mặt không đổi sắc, ung dung ngồi đó. Trong nguyên tác, ngoại trừ đối với nữ chính thì Sở Vân Hàn lúc nào cũng hống hách, chẳng mấy khi có thái độ tốt với ai khác.
"Ô ô ô!!!"
Dù đã đóng kín cửa xe, tiếng mấy tên thanh niên phía sau gào rú vẫn rõ mồn một truyền tới tai Tô Thanh Thanh.
Cô bấm nút đóng kín cửa sổ xe đỡ phải tiếp nhận thêm ánh mắt của người qua đường, đúng là cạn lời.
Sở Vân Hàn nghẹn một cục tức trong lòng.
Mãi cho đến khi xe tiến vào gara ngầm của biệt thự, anh mới quay sang nhìn ghế phụ.
Định nổi nóng, nhưng vừa liếc đến cổ tay mảnh khảnh và làn da nhợt nhạt của Tô Thanh Thanh, ngọn lửa trong lòng anh lập tức xẹp xuống.
Khi ánh mắt anh dừng lại trên chiếc gáy trắng mảnh và sạch sẽ kia, Tô Thanh Thanh đã nhanh chân bước xuống xe trước.
Cô đứng ngoài xe nhìn vào: "Sở Vân Hàn? Đứng đờ ra làm gì vậy?"
Sở Vân Hàn bật cười rồi cũng xuống xe.
"Sao da càng nhìn càng mềm mịn vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
