Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Làm Bảo Mẫu Nhỏ Trong Nhóm Nam Thần Tượng Chương 9 :

Cài Đặt

Chương 9 :

Đường Điềm vừa định quay người trở lại quầy bar để dọn dẹp mặt bàn thì người phụ nữ cô gặp lúc trưa khi đi thu quần áo, đang lạnh mặt đứng ngay sau lưng cô.

Đường Điềm liếc cô ta một cái rồi không buồn để ý, quay trở lại quầy bar mở vòi nước, thản nhiên bắt đầu rửa thớt và dao gọt trái cây như thể không hề có ai đứng sau lưng.

Trịnh Lệ Ngọc lần đầu tiên bị Đường Điềm phớt lờ như thế. Từ khi cô đến đây làm việc, luôn là Trịnh Lệ Ngọc bày ra sắc mặt khó chịu, còn Đường Điềm thì một mực lấy lòng, cố gắng từ cô ta moi thông tin về bốn vị thiếu gia, thậm chí còn có ý định quyến rũ họ.

Tối nay khi đến lượt mang khay trái cây, Trịnh Lệ Ngọc đoán rằng Đường Điềm lại muốn giở chiêu gì nữa. Mới hôm kia cô vừa khiến Bùi tiên sinh không vui, chẳng biết tối nay lại định giở trò gì.

Tuy nhiên cô ta chẳng có lòng tốt để can ngăn, tốt nhất là để chị Ngô phát hiện rồi đuổi thẳng Đường Điềm luôn cho xong.

“Quản gia nói khay trái cây tối nay của Bùi tiên sinh để tôi mang.” Giọng nói và dáng vẻ của Trịnh Lệ Ngọc đều rất kiêu ngạo, hiển nhiên cô ta từ trong thâm tâm coi thường Đường Điềm.

Tiếng nước chảy từ vòi không thể hoàn toàn che lấp được giọng nói đầy khó chịu kia, nhưng Đường Điềm vẫn bình tĩnh rửa thớt.

Nghe xong, cô không ngẩng đầu lên, chỉ đáp lại rất nhẹ: “Ồ.”

Trịnh Lệ Ngọc nhìn theo bóng lưng cô rời đi, trong lòng không thể tin nổi. Tối nay cô ta lại không tranh giành công việc? Hay là đã đổi chiêu quyến rũ rồi?

Lúc này, Đường Điềm đã rời khỏi bếp, bước chân nhẹ nhàng tiến vào nhà ăn dành cho nhân viên. Cô tranh thủ thời gian vì gần đến giờ cơm tối rồi, phải ăn nhanh mới kịp.

Cô lấy từ trong tủ lạnh phần cơm dành cho nhân viên mà đầu bếp đã chuẩn bị sẵn trước khi tan ca, rồi chọn lấy phần để ngoài cùng, xé màng bọc ra và cho vào lò vi sóng hâm nóng.

Chẳng mấy chốc, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp phòng. Đường Điềm tâm trạng rất vui, bưng hộp cơm nóng hổi ra khỏi lò vi sóng rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn ăn để thưởng thức.

Hai ngày nay, điều khiến cô hài lòng nhất ngoài mức lương cao chính là bữa ăn dành cho nhân viên ở nơi này.

Tay nghề của đầu bếp quả thực xuất sắc, hoàn toàn chinh phục được khẩu vị của cô.

Đường Điềm đang ăn rất ngon thì có người bước vào từ cửa.

Liễu Hiểu Chi thấy cô cũng có mặt ở đó nhưng không tỏ vẻ gì bất ngờ.

Trịnh Lệ Ngọc vẫn còn đang băn khoăn về sự thay đổi của Đường Điềm, nhưng khi bước vào phòng ăn nhân viên và nhìn thấy Liễu Hiểu Chi thì lập tức nở một nụ cười vui vẻ, nhanh chóng tiến lại gần bắt chuyện.

“Chị Hiểu Chi, chị xong việc rồi à?”

Liễu Hiểu Chi quay đầu mỉm cười đáp: “Thẩm tiên sinh sợ tôi đói nên bảo tôi xuống ăn trước.” Nói xong, cô liếc về phía Đường Điềm đang yên tĩnh dùng bữa.

Hiển nhiên, mối quan hệ giữa Trịnh Lệ Ngọc và Liễu Hiểu Chi thân thiết hơn nhiều. Hơn nữa, Liễu Hiểu Chi lại có thể nói chuyện được với các vị thiếu gia, nên cô ta lập tức nịnh nọt: “Thẩm tiên sinh đối xử với chị thật tốt, khác hẳn với tôi và... Đường Điềm, lúc nào cũng bị các tiên sinh ghét bỏ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc