Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, nhanh chóng “cộc cộc” chạy xuống tầng một. Các nhân viên vệ sinh đã tan làm, biệt thự lúc chập tối trở nên yên tĩnh đến mức không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Tuy nhiên, Đường Điềm vẫn còn công việc chưa làm xong nên không thể về phòng ngay, nếu bị quản gia bắt gặp sẽ bị trừ lương.
Trong khi đó, tại phòng tầng hai của Thẩm Yến Lễ chỉ còn lại anh và Liễu Hiểu Chi.
Liễu Hiểu Chi có chút ngại ngùng, không dám đối diện với anh. Thẩm Yến Lễ vừa day thái dương vừa nói: “Cô cũng đi làm việc đi, ở đây không cần ai trông cả.”
So với sự lạnh lùng khi đối xử với Đường Điềm, thái độ của Thẩm Yến Lễ đối với Liễu Hiểu Chi rõ ràng ôn hòa hơn rất nhiều.
Từng cử chỉ của Liễu Hiểu Chi đều toát lên vẻ dịu dàng khiến người khác khó có thể từ chối. Cô ta gật đầu, đứng dậy và trước khi rời đi vẫn không quên dặn dò anh vài câu.
“Nếu Thẩm tiên sinh cảm thấy không khỏe ở đâu, xin hãy gọi cho tôi bất cứ lúc nào, nếu không … tôi sẽ rất lo lắng.” Liễu Hiểu Chi nói xong còn không quên liếc nhìn anh một cái, trong lòng không rõ liệu sự quan tâm này có khiến anh phản cảm không.
Thẩm Yến Lễ tựa người vào lưng ghế sofa, khẽ nhắm mắt lại. “Ừ.”
Liễu Hiểu Chi trong lòng vui như mở hội, đang chuẩn bị rời khỏi phòng thì đột nhiên phía sau vang lên giọng nói trầm khàn của người đàn ông: “Lúc tôi say, có phải tôi đã đè lên người cô không?”
Tim Liễu Hiểu Chi bất giác siết lại. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh lúc bước vào phòng, cảnh tượng Đường Điềm bị anh đè chặt dưới người vẫn còn rõ mồn một, tiếng gọi cứu giúp của cô ấy như vẫn vang vọng bên tai.
Như bị ma xui quỷ khiến, Liễu Hiểu Chi gật đầu. “Tôi không sao đâu, Thẩm tiên sinh đừng bận tâm.”
Thẩm Yến Lễ không nghi ngờ lời cô nói. “Ừ, tôi sẽ bù đắp cho cô.”
Lòng Liễu Hiểu Chi khẽ rộn lên vì vui mừng, tuy nhiên để tránh bị nghi ngờ, cô cũng chẳng quá để tâm đến cái gọi là “bù đắp” kia. Thực ra cô không dám nhận phần đền bù đó vì sợ Thẩm Yến Lễ phát hiện ra cô đang giả vờ.
“Không cần đâu, anh đừng để ý chuyện nhỏ này.” Liễu Hiểu Chi hiểu rất rõ rằng chỉ khi lùi một bước thì mới có thể tiến thêm ba bước. Sau chuyện này, cô tin rằng trong lòng Thẩm Yến Lễ, vị trí của cô sẽ khác đi.
Nghĩ đến điều đó, trái tim cô đầy kích động.
Thẩm Yến Lễ không phản ứng gì với lời từ chối kia, dường như cho dù cô có nói gì thì anh cũng nhất định sẽ bù đắp cho cô.
Không ai biết liệu sự thấu hiểu và dịu dàng của Liễu Hiểu Chi có khiến Thẩm Yến Lễ rung động hay không.
Đường Điềm vừa cảm thán vừa bưng bốn đĩa trái cây cất vào tủ lạnh để làm mát, lát nữa sẽ mang từng phần đến phòng của họ.
“Cạch.” Một tiếng vang nhẹ vang lên khi cánh cửa tủ lạnh đắt tiền được cô nhẹ nhàng đóng lại. Cái tủ lạnh này rất đắt, cô không dám mạnh tay, nhỡ mà làm hỏng thì đền không nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




