Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Làm Bảo Mẫu Nhỏ Trong Nhóm Nam Thần Tượng Chương 10 :

Cài Đặt

Chương 10 :

“Chỉ cần thật lòng quan tâm đến các tiên sinh thì sớm muộn gì họ cũng sẽ cảm nhận được tấm lòng của cô.” Liễu Hiểu Chi nhẹ nhàng an ủi, coi như tiếp thêm động lực.

Đường Điềm đang tập trung ăn cơm, đối thoại của họ cô không thể không nghe thấy. Cô hiểu rõ những ẩn ý trong lời nói của Liễu Hiểu Chi, đại khái là ám chỉ rằng mình được mấy người đàn ông kia ưu ái, còn cô thì chẳng được ai coi trọng.

Còn việc phải làm thế nào để giành được lòng tin của các thiếu gia, Đường Điềm chẳng hề quan tâm. Dù gì cô cũng chỉ là một người giúp việc ở biệt thự này, hết hạn hợp đồng là cô sẽ rời đi ngay, cần gì phải làm cho các tiên sinh tin tưởng?

Mỗi người có lựa chọn của riêng mình. Cô, Liễu Hiểu Chi và Trịnh Lệ Ngọc vốn đã đi trên ba con đường khác nhau.

Cơm canh quá ngon, chỉ trong chốc lát cô đã ăn gần hết. Bên cạnh vang lên tiếng ghế được kéo ra.

Liễu Hiểu Chi và Trịnh Lệ Ngọc chọn chỗ ngồi khá gần cô, hai người trò chuyện rôm rả nhưng không ai bắt chuyện với Đường Điềm.

Tuy nhiên, cô vốn quen với việc độc lai độc vãng nên chẳng cảm thấy bản thân bị cô lập. Dù sao ai thân với ai thì nói chuyện với người đó, đó là điều bình thường.

Ăn xong bữa tối, cô đứng dậy đi về phía bếp phụ để rửa bát.

Trịnh Lệ Ngọc không muốn phải rửa bát nên định nhờ Đường Điềm giúp, tuy nhiên lại ngại mở miệng trực tiếp vì trước đây đều là Đường Điềm chủ động rửa giúp cô ta.

Khi Trịnh Lệ Ngọc bưng đống bát đũa dính đầy dầu mỡ đi vào bếp phụ, thì Đường Điềm đã rửa sạch bát đĩa và cất vào trong tủ khử trùng. Thấy cô ta bước vào, Đường Điềm chỉ bình thản liếc mắt nhìn một cái rồi rút hai tờ giấy lau sạch nước trên tay.

Trịnh Lệ Ngọc đứng đó gần nửa phút mà không thấy Đường Điềm có ý định chủ động giúp mình rửa bát.

“Đường Điềm, cô có muốn biết Ôn tiên sinh có bạn gái chưa không?”

Đường Điềm vừa vứt khăn giấy vào thùng rác thì nghe thấy câu hỏi chẳng đâu vào đâu ấy, ánh mắt cô rơi lên người Trịnh Lệ Ngọc ở đối diện: “Tôi không muốn biết.”

Tại sao cô lại phải quan tâm đến việc Ôn Thiệu Hàn có bạn gái chưa? Câu hỏi kỳ cục thật sự.

Trịnh Lệ Ngọc: “…”

Bị mấy chữ thẳng thừng của cô đập lại, Trịnh Lệ Ngọc lập tức không biết nên nói gì tiếp theo.

Trước đây, Đường Điềm luôn rất quan tâm đến chuyện tình cảm của các tiên sinh, vậy mà giờ lại nói không muốn biết?

Sau cơn lúng túng, cô ta bắt đầu nghi ngờ liệu câu “không quan tâm” đó là thật hay giả.

“Cô rửa bát giúp tôi đi, tối nay tôi sẽ nói vài lời tốt đẹp về cô trước mặt Bùi tiên sinh. Biết đâu ngày mai, anh ấy sẽ để cô vào phòng anh ấy đấy.”

Trịnh Lệ Ngọc nghĩ rằng câu này vừa thốt ra thì Đường Điềm nhất định sẽ nhận lấy đống bát, nên cô ta đưa bát đũa ra với vẻ cao ngạo.

Cô ta hoàn toàn nói dối. Bùi tiên sinh ghét Đường Điềm như vậy, cô ta làm gì có khả năng thay đổi được thái độ của anh ta, càng không định nói giúp cô trước mặt anh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc