Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Làm Bảo Mẫu Nhỏ Trong Nhóm Nam Thần Tượng Chương 7 :

Cài Đặt

Chương 7 :

Thẩm Yến Lễ thu ánh mắt đang dừng trên người Đường Điềm, giọng nói khàn khàn vì vừa tỉnh dậy. “Ừ, là chị Ngô bảo các cô ở lại trông tôi?”

Đúng lúc anh hỏi, Đường Điềm cũng dụi mắt tỉnh dậy. Nhìn thấy Thẩm Yến Lễ đang giơ tay xem đồng hồ, đầu óc vẫn còn mơ hồ vì chưa tỉnh hẳn.

Liễu Hiểu Chi liếc nhìn Đường Điềm, người đang đẹp đến mức như phát sáng, lòng không khỏi cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên, khi nghĩ đến tính cách khó ưa của Đường Điềm trong mắt mọi người thì phần lo lắng trong lòng cô ta liền vơi đi một nửa.

“Vì an toàn của anh nên chị Ngô để tôi và Đường Điềm ở lại trông chừng.” Liễu Hiểu Chi vừa nói vừa rót một cốc nước ấm đưa cho Thẩm Yến Lễ.

Đường Điềm ngồi trên sofa bên cạnh không hề đứng dậy phụ giúp. Nếu cô cũng đứng dậy rót nước thì chẳng khác nào đang tranh phần thể hiện trước mặt Thẩm Yến Lễ.

Chuyện đó hoàn toàn không cần thiết. Hơn nữa, đây vốn là một trong những phân cảnh cảm động giữa nữ chính và nam chính, cô – một nữ phụ ác độc – không nên xen vào.

Cô chỉ cần ngồi yên làm người phụ họa và xuất hiện như một nhân vật nền.

Lúc Liễu Hiểu Chi rót nước, cô ta vẫn không nhịn được mà liếc nhìn Đường Điềm một cái. Bình thường, Đường Điềm luôn tranh thủ lấy lòng các vị thiếu gia, thường xuyên xông xáo nhận việc trước mặt họ để thể hiện bản thân.

Lần này, Liễu Hiểu Chi vốn đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng cho việc bị cô ta giành cốc nước. Thế nhưng cho đến khi cô ta đưa cốc nước đến tay Thẩm Yến Lễ, Đường Điềm vẫn ngồi yên đối diện, cố gắng nhịn cơn buồn ngủ mà không hề có bất kỳ hành động nào.

Thẩm Yến Lễ theo ánh mắt của Liễu Hiểu Chi nhìn sang sofa đối diện một lần nữa.

Lúc này, Đường Điềm vừa đưa bàn tay thon dài che trước mặt, đang ngáp một cái rõ dài. Đến khi ngáp xong mới sực nhận ra rằng hai người đối diện đều đang nhìn mình...

Đôi mắt mơ màng đẫm nước của cô đảo một vòng giữa hai người, vẻ mặt mang theo chút nghi hoặc. Chẳng lẽ trong lúc làm việc lại không được ngáp sao? Không đến mức có quy định vô lý như vậy chứ?

Ánh mắt của Thẩm Yến Lễ lúc này trở nên nghiêm nghị, anh đánh giá cô bằng ánh nhìn như đang soi xét. Trước kia, cô từng cố tình phô bày dáng người trước mặt anh, giọng điệu khiêu khích, thậm chí còn mang theo ám chỉ rõ ràng. Tất cả những cảnh đó lần lượt hiện lên trong đầu anh.

Còn bây giờ, đôi mắt đen nhánh ấy lại trở nên trong veo và vô tội, điều này khiến anh vô thức nhíu mày vì tưởng rằng cô đang cố ý giả vờ ngây thơ để tiến lùi có chiến thuật.

Nào ngờ, Đường Điềm “soạt” một tiếng đứng phắt dậy từ sofa, không hề lộ ra vẻ tức giận hay buồn bã, ngược lại còn tỏ ra rất sẵn sàng. Giọng cô nhanh và dứt khoát: “Vâng, Thẩm tiên sinh.”

Dưới ánh mắt của Thẩm Yến Lễ và Liễu Hiểu Chi, cô rời khỏi căn phòng mà không mang theo chút lưu luyến nào.

Sau khi khép cửa lại, Đường Điềm thở phào một hơi thật dài. Cuối cùng cũng thoát ra khỏi phòng của Thẩm Yến Lễ, trong đó cô thực sự cảm thấy không thoải mái chút nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc