Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đường Điềm nhìn thấy vết bầm trên lưng trắng trẻo của anh.
“Là chỗ này sao?” Cô sợ dán nhầm vị trí nên khẽ chạm đầu ngón tay lên chỗ bầm. Cô cảm nhận được thân thể anh thoáng chốc cứng đờ. Cô còn tưởng mình dùng lực mạnh quá, dù rõ ràng chỉ là một cú chạm nhẹ, chắc là chỗ đó vẫn còn đau.
Ôn Thiệu Hàn cứng người vài giây rồi mới lên tiếng: “Ừ, đúng chỗ đó.”
“Được rồi, tôi sẽ cố nhẹ tay.”
Cô từ từ bóc lớp bảo vệ miếng dán thuốc, nhẹ nhàng dán vào chỗ bầm tím. Bàn tay ấm áp áp nhẹ lên miếng thuốc để dán chắc hơn, lúc rút tay về, đầu ngón tay vô tình chạm vào da anh. Cơ thể anh lập tức lại căng cứng lần nữa.
Đường Điềm hoàn toàn không để ý đến chi tiết nhỏ đó. Cô cứ tưởng là do lòng bàn tay mình ấn hơi mạnh khiến anh thấy đau.
“Xin lỗi, chắc tôi ấn hơi mạnh.” Giọng cô mang theo chút áy náy.
Một lúc sau, giọng Ôn Thiệu Hàn trầm thấp vang lên: “Không sao.”
Anh mặc lại áo sơ mi, còn Đường Điềm thì đem tờ giấy bảo vệ miếng dán thuốc vứt vào thùng rác, sau đó cất phần thuốc còn lại vào ngăn kéo lúc nãy.
Lúc anh xoay người lại, áo đã chỉnh tề. Ôn Thiệu Hàn nhìn cô.
Khác hẳn so với dáng vẻ cố tình làm màu trước đây, có vẻ như cô thật sự đã thay đổi.
“Đi đi.” Anh cúi đầu tiếp tục lật giở quyển sách trên tay.
Đường Điềm rời khỏi phòng Ôn Thiệu Hàn, gõ cửa phòng Bùi Giác.
“Bùi tiên sinh, quản gia bảo tôi mang nước gừng cho anh.” Anh không giống ba người còn lại, lần nào cô cũng phải nhấn mạnh rằng đây là chỉ thị từ người khác, chứ không phải cô tự ý vào phòng.
“Vào đi.” Giọng nói lạnh như băng vang lên từ bên trong.
Đường Điềm đẩy cửa bước vào, bưng bát nước gừng đi về phía bàn trà.
Bùi Giác dường như vừa tắm xong, trên người vẫn còn vương hơi nước. Anh dường như rất ưa thích mặc đồ chỉnh tề, đến cả bộ đồ ở nhà hiện giờ cũng là kiểu áo sơ mi, toát lên vẻ chững chạc và thanh lịch. Gương mặt anh quá mức hoàn hảo, thậm chí còn đẹp hơn nhiều hình ảnh quảng cáo thời trang nam.
“Cảm ơn anh lúc nãy.” Cô đặt bát nước gừng lên bàn trà, suy nghĩ một chút rồi vẫn quyết định nói lời cảm ơn.
Hiếm khi Bùi Giác rời mắt khỏi màn hình máy tính. “Cảm ơn vì chuyện gì?”
Đường Điềm nói: “Tôi không bị ướt bao nhiêu, còn anh thì…” Quần áo gần như ướt hơn nửa người.
“Là em đến đón tôi. Không cần cảm ơn.” Giọng anh lạnh nhạt, nói xong thì không nhìn cô thêm lần nào nữa.
Đường Điềm cũng không nói thêm gì, lặng lẽ rời khỏi phòng anh. Ấn tượng về anh trong cô tốt lên đôi chút. Dù gì thì, trong số tất cả mọi người, chỉ có cô là người bị mưa ướt ít nhất.
Hơn nữa, lúc cô cảm ơn anh, anh rất rõ ràng giải thích lại lý do. Điều đó… khiến cô thấy hơi bất ngờ. Dẫu sao thì anh cũng là kiểu người sinh ra đã là “con cưng của trời”, giờ lại càng được bao người vây quanh ngưỡng mộ. Việc anh vẫn giữ được sự tỉnh táo và biết rõ mọi chuyện như thế, quả thật là điều hiếm có.
Giao xong nước gừng, Đường Điềm đẩy xe phục vụ xuống lầu, vừa đặt xe ở gần khu bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




