Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước đây cô ra sao, Thẩm Yến Lễ chưa từng chú ý. Nhưng mấy ngày nay, cô khác hẳn những người giúp việc khác, không phải kiểu làm gì cũng cố tỏ ra trước mặt anh.
Thỉnh thoảng có người mang trái cây vào, thấy anh đang chơi đàn hay hát đều sẽ lên tiếng hỏi han hoặc vỗ tay khen ngợi.
Còn cô thì rất biết điều, không nán lại, thậm chí cả lúc rời đi cũng rón rén, sợ cắt đứt mạch sáng tác của anh.
Dần dần, Thẩm Yến Lễ bắt đầu có cái nhìn khác về cô.
Lúc này, Đường Điềm đã đẩy cửa phòng Phó Hi. Anh đang nằm ườn trên sofa, chơi điện thoại với vẻ uể oải.
“Phó tiên sinh, tôi mang nước gừng đến cho anh.”
Phó Hi nghe thấy giọng cô, liền đặt điện thoại xuống mà không nói gì, ánh mắt có phần kiêu ngạo đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Đường Điềm bưng bát nước gừng đặt lên bàn trà. “Phó tiên sinh uống từ từ.” Nói xong, cô xoay người định rời đi.
“Khoan đã.” Anh gọi cô lại.
Đường Điềm quay đầu nhìn anh, ánh mắt đầy nghi hoặc. “Phó tiên sinh còn gì dặn dò ạ?”
“Tại sao em lại vào đây làm giúp việc?” Anh hỏi một cách hờ hững. Chẳng lẽ là vì say mê ai trong bọn họ? Bùi Giác chăng?
Đường Điềm trả lời thẳng thắn: “Lương cao, đãi ngộ tốt. Trái cây dù đắt mấy cũng được ăn no.”
Nếu không phải cô là vai nữ phụ độc ác trong cuốn tiểu thuyết này, phải tìm cách tránh xa đám nam chính thì cô còn định làm việc ở đây thêm vài năm nữa.
Phó Hi không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, ngẩn người mất vài giây rồi bật cười.
“Được thôi, tôi cũng không hy vọng em nói thật lòng.” Hiển nhiên anh không tin lời cô.
Đường Điềm đáp: “Tôi nói thật đấy.” Tin hay không là chuyện của anh.
Phó Hi nhìn cô như thể đã nhìn thấu tất cả. “Trước đây em theo đuổi mấy người bọn tôi, cũng không giống kiểu vô dục vô cầu như bây giờ.”
Đường Điềm cứng họng vài giây, hơi lúng túng rồi nói: “Trước kia là trước kia, bây giờ tôi nghĩ khác rồi. Phó tiên sinh không cần lo tôi sẽ làm ra mấy chuyện đó nữa.”
Nói xong, cô chẳng màng anh nghĩ gì, xoay người rời khỏi phòng.
Phó Hi cũng không gọi cô lại nữa, chỉ khẽ nhếch môi cười, không coi lời cô nói là chuyện gì to tát, chỉ nghĩ cô sợ bị đuổi việc nên viện cớ thôi.
Rời khỏi phòng Phó Hi, Đường Điềm đẩy xe đến trước cửa phòng Ôn Thiệu Hàn. Cửa phòng anh không đóng hẳn, để hé một khe nhỏ.
Thấy vậy, cô gõ nhẹ vào cánh cửa. Bên trong truyền ra giọng nói của Ôn Thiệu Hàn.
“Vào đi.”
Đường Điềm gật đầu, đang định rời đi thì bị anh gọi lại.
“Khoan đã.”
Cô hơi ngẩn người. Hôm nay là sao vậy? Hết người này đến người khác đều gọi cô lại.
“Giúp tôi bôi thuốc.” Ôn Thiệu Hàn nói.
Đường Điềm: “?” Bôi thuốc? Cô chưa từng nghe nói anh bị thương.
Cô không hỏi tại sao bị thương, mà chỉ hỏi: “Thuốc để đâu ạ?”
Ôn Thiệu Hàn liếc nhìn cô, ánh mắt rất có chừng mực. “Ngăn kéo dưới bên kia.”
Đường Điềm đi qua, cúi người mở ngăn kéo, lấy lọ thuốc ra.
Là thuốc dán, cô liếc qua hướng dẫn sử dụng, là loại dùng cho bong gân và đau cơ.
Ôn Thiệu Hàn cởi áo sơ mi, động tác có chút gợi cảm khiến người ta phải đỏ mặt. Đường Điềm đứng sau lưng anh có thể thấy rõ các múi cơ căng chặt khi anh vén áo lên.
Cách anh cởi áo thật sự rất... quyến rũ, như thể đang quay một cảnh trong phim điện ảnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




