Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Làm Bảo Mẫu Nhỏ Trong Nhóm Nam Thần Tượng Chương 29 :

Cài Đặt

Chương 29 :

Trịnh Lệ Ngọc đã đến tìm cô, đưa cho cô một chùm chìa khóa.

“Sáng mai đến lượt cô dọn dẹp phòng vẽ.”

Đường Điềm nhìn chùm chìa khóa được đưa qua, trong trí nhớ cô cũng có chuyện như vậy, nên cô mới đưa tay nhận lấy.

“Được.”

Lúc Trịnh Lệ Ngọc rời đi, biểu cảm cô ta có chút không yên lòng, nhưng Đường Điềm không để ý thấy.

Sáng sớm, cô tỉnh dậy khi trời vừa hửng sáng, thu xếp một chút rồi chuẩn bị đi ăn sáng.

Ban đầu, việc dọn dẹp phòng vẽ là do các giúp việc chuyên trách vệ sinh phụ trách. Nhưng vì liên tiếp xảy ra sự cố mấy người giúp việc không cẩn thận làm hỏng tranh của các vị tiên sinh, quản gia không dám để ai trong số họ lại gần phòng vẽ nữa.

Quản gia sắp xếp cho người giúp việc cẩn thận và tỉ mỉ hơn phụ trách trông coi phòng vẽ. Nơi này cũng không lớn lắm, dọn dẹp không mất nhiều công sức.

Căn phòng kính nằm giữa vườn hoa và cây cỏ, trông chẳng khác gì một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp.

Đường Điềm đến trước cửa phòng kính, mở cửa bước vào. Bên trong không quá bẩn hay bừa bộn, có khá nhiều bức tranh được phủ vải bạt.

Phòng kính lớn hơn cô tưởng, bên trong còn có vài chậu cây cao hơn cả người cô. Nhìn từ một phía không thể thấy hết toàn cảnh, tầm nhìn bị che khuất khá nhiều.

Đường Điềm không đi vòng quanh, cô lấy chổi và cây lau nhà ra, bắt đầu lau dọn sàn. Chẳng mấy chốc, toàn bộ mặt sàn trong phòng kính đã sạch bóng.

Bên trong còn có một gác lửng, đi theo cầu thang là có thể lên đó. Lúc cô phát hiện ra thì đang đứng ở đầu bên kia của căn phòng, nên cũng lười quay lại, tính lát nữa lau dọn xong sẽ lên sau.

Cô lại múc một xô nước sạch, xách theo cây lau và xô nước, bắt đầu lau từng khung tranh. Khi lau xong hàng tranh cuối cùng thì cũng vừa đúng lúc cô đứng ngay dưới khu gác lửng.

Cô bỏ khăn lau vào xô, xách xô nước rồi đi về phía gác lửng.

Vừa bước lên cầu thang, cảnh tượng hiện ra trước mắt có đẹp đến đâu cũng không khiến cô choáng váng bằng bóng người đang đứng trên gác. Cô bất giác thảng thốt.

“…Thẩm… Thẩm tiên sinh?” Cô khẽ gọi.

Thẩm Yến Lễ đứng quay lưng về phía ánh sáng rạng đông, quay đầu nhìn cô. Cô mặc đồng phục công việc, thân hình mảnh mai nhưng quyến rũ bị bao bọc trong lớp vải, hơi thở có phần gấp gáp, bờ ngực trắng ngần phập phồng nhẹ, trông đầy mê hoặc.

Đôi mắt trong veo của cô đầy ngạc nhiên, đôi môi hé mở, không giấu nổi sửng sốt.

Trong khoảnh khắc, Thẩm Yến Lễ đã có ý nghĩ muốn vẽ lại hình ảnh này. Nhưng ngay lập tức anh nhớ đến những hành vi trước đây của cô, liền đè nén suy nghĩ ấy xuống, tránh chuốc lấy một rắc rối phiền toái.

“Ừm.” Thái độ của Thẩm Yến Lễ vẫn như thường ngày, lạnh nhạt.

Đường Điềm ngạc nhiên, không ngờ anh lại dậy sớm đến thế? Mới sáng sớm đã đến đây vẽ tranh?

Nhưng anh vẽ tranh của anh, cô lau sàn của cô. Trong lòng cô thầm cảm khái: Đây chính là sự khác biệt giữa người và thần, chấp nhận sự tầm thường của mình thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc