Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngoại trừ Liễu Hiểu Chi luôn một lòng hướng về các tiên sinh, những người khác đều liếc thấy Đường Điềm. Nhưng họ không nhìn cô quá lâu.
Còn Lưu Tuệ Hoa thì lại khó chịu với sự thảnh thơi của cô. Tuy số người đi che ô cho mấy vị tiên sinh đã đủ rồi, nhưng… thì sao chứ?
"Đường Điềm, mau tới đây, bên này còn một cái ô." Lưu Tuệ Hoa cố tình nói to, kêu cô cùng đi che ô cho các tiên sinh.
Đường Điềm không từ chối, vừa đi về phía cửa lớn của biệt thự vừa nói.
"Chị đi trước đi, tôi theo sau ngay."
Lưu Tuệ Hoa thấy đạt được mục đích thì cũng không làm khó nữa, bung ô bước vào màn mưa xối xả.
Đường Điềm bước ra khỏi cửa lớn, cầm lấy hai chiếc ô treo trên giá bên ngoài biệt thự. Cô mở một chiếc ra, những giọt mưa rơi từ mép ô hòa lẫn vào cơn mưa tầm tã đang xối xả ngoài trời.
Trịnh Lệ Ngọc vừa định giơ ô ra thì tài xế từ trong xe đã nhanh tay che ô cho Ôn Thiệu Hàn trước.
Ánh mắt của tài xế nhìn về phía các cô giúp việc mang theo chút trách móc. Làm gì mà chậm chạp vậy, anh ấy xuống xe rồi mà còn chưa ai che ô cho.
Tính cách của Ôn Thiệu Hàn vốn điềm đạm, dù áo có hơi ướt cũng không tỏ ra giận dữ hay khó chịu gì.
Lưu Tuệ Hoa và Trịnh Lệ Ngọc đều hiểu ánh nhìn trách móc ấy của tài xế, lập tức thấy ấm ức. Không phải họ chậm, mà là do Liễu Hiểu Chi cứ lấp lửng như muốn che mà lại không, khiến họ cũng bối rối không biết nên làm gì.
Ôn Thiệu Hàn vừa đi được mấy bước về phía biệt thự, liền trông thấy Đường Điềm đang đi phía sau. Hình ảnh đêm hôm trước, khi cô va vào anh, khoảnh khắc bàn tay cô vô tình lướt qua người anh như bất chợt hiện về trong tâm trí.
Đường Điềm thấy anh nhìn sang, liền gọi. "Ôn tiên sinh."
Ôn Thiệu Hàn khẽ gật đầu, bước qua cô trong im lặng.
"Đường Điềm, lại đây."
Từ chiếc xe sang phía trước, cửa kính hạ xuống, nửa gương mặt của chị Ngô từ ghế phụ hiện vào trong tầm mắt Đường Điềm.
Cô vội vàng bước tới. "Chị Ngô."
Chị Ngô nhìn đám người giúp việc đang chen chúc quanh xe của Thẩm Yến Lễ mà tức đến phát bực. Tụ lại đó làm gì? Đã vậy, chiếc ô duy nhất trong xe lại bị tài xế để quên ở công ty.
Đường Điềm liếc nhìn hàng ghế sau, thấy Bùi Giác đang ngồi bên trong.
"Chị Ngô, em cầm hai cái ô. Một cái em che cho chị, còn Bùi tiên sinh… chắc phải tự che lấy rồi."
Nghe vậy, cơn bực trong lòng chị Ngô lập tức được xoa dịu. Đường Điềm đứng ngoài xe nhìn thế nào cũng không giống người có tâm tư xấu. Đúng là cô rất xinh đẹp, nếu không phải xuất thân quá thấp kém, chị đã thật sự từng nghĩ đến chuyện ký hợp đồng với cô.
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua. Thật ra thì không thể. Chỉ riêng việc Đường Điềm từng làm giúp việc ở căn biệt thự này đã đủ khiến cô không thể nào bước chân vào giới giải trí.
"Ừ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




