Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quản lý: 【Bùi tổng, cô giúp việc vừa rồi có làm anh khó chịu không】
Anh lướt qua dòng tin nhắn, ngón tay nhanh chóng gõ một câu trả lời.
Bùi Giác: 【Không có】
Trả lời xong, anh cũng không thèm xem thêm tin gì nữa. Rõ ràng, đối với anh, cô gái mang ly sữa lúc nãy chẳng đáng để bận tâm.
Đường Điềm vừa xuống tầng một, liếc mắt đã thấy hai người đang đứng gần cầu thang.
Là Liễu Hiểu Chi và Trịnh Lệ Ngọc.
Cô không đi lại hỏi han, mà bước thẳng tới quầy bar, rửa sạch khay rồi đặt vào tủ khử trùng.
Từ lúc Đường Điềm lên lầu mang sữa, Liễu Hiểu Chi và Trịnh Lệ Ngọc đã đứng đợi dưới này, chỉ chờ nghe thấy tiếng quát mắng từ phía Bùi Giác.
Thế nhưng, đến khi thấy Đường Điềm quay lại từ tầng hai mà chẳng nghe thấy chút âm thanh giận dữ nào, cả hai người đều không khỏi sửng sốt.
Hai người nhìn thấy Đường Điềm xách khay đi về phía quầy bar, rồi lại liếc mắt nhìn nhau...
"...Chị Hiểu Chi, trông Đường Điềm có vẻ không còn định quyến rũ Bùi tiên sinh nữa." Nếu không thì sao Bùi tiên sinh lại có thể bình tĩnh như vậy.
Liễu Hiểu Chi khẽ nhíu mày, nhưng trước khi Trịnh Lệ Ngọc kịp quay sang nhìn, cô đã lập tức giãn nét mặt ra, dịu dàng nói: "Có lẽ lần trước chỉ là hiểu lầm. Sau này nếu phải đưa trái cây hay sữa cho Bùi tiên sinh, để Đường Điềm đi cũng không sao."
"Làm gì có chuyện hiểu lầm. Bùi tiên sinh đâu phải người hay nổi nóng vô lý. Tâm tư của Đường Điềm... ai mà nhìn không ra chứ."
Ngay lập tức, sự chú ý của Trịnh Lệ Ngọc lại bị kéo về chuyện lần trước. Ấn tượng cô ta dành cho Đường Điềm lập tức quay lại trạng thái khinh thường như trước.
Liễu Hiểu Chi tuy ngoài mặt tỏ ra khó xử, nhưng không tiếp tục lên tiếng bênh vực Đường Điềm. Trong lòng, cô ta thực sự cảm thấy thất vọng với sự bình lặng trước mắt. Đường Điềm hình như đã trở nên cẩn trọng hơn rồi...
Nghĩ đến sắc đẹp nổi bật quá mức của Đường Điềm, Liễu Hiểu Chi cảm thấy cần phải nghĩ cách đuổi cô ta đi bằng được. Cô ta thật sự rất ghét gương mặt đó, cùng với dáng người nóng bỏng ấy.
Tại một căn phòng dành cho người giúp việc ở tầng một, Đường Điềm nhìn đồng hồ thấy mới hơn chín giờ. Cô mở tủ lạnh mini trong phòng, lấy ra một hộp cherry đã ướp lạnh, vừa ăn vừa xem phim.
Tháng sáu thời tiết thất thường, vừa nắng rực rỡ đó, thoắt cái mây đen kéo đến, mưa như trút nước.
Đường Điềm đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn cơn mưa xối xả ngoài kia, đầu óc trống rỗng, ngẩn người không suy nghĩ gì.
Mãi cho đến khi tiếng còi xe vang lên ngoài cổng, trong biệt thự cũng trở nên náo loạn bởi tiếng bước chân dồn dập, cô mới quay đầu nhìn lại.
Liễu Hiểu Chi, Lưu Tuệ Hoa và mấy người khác đều cầm theo ô, vẻ mặt của Liễu Hiểu Chi đầy lo lắng, dường như sợ mấy vị tiên sinh bị ướt mưa.
Ban đầu Đường Điềm nghĩ chừng đó người đi che ô là đủ rồi, cô không định tham gia, nhưng không ngờ lại bị Lưu Tuệ Hoa trông thấy.
Cũng chẳng phải mắt Lưu Tuệ Hoa tinh lắm, chỉ là liếc mắt một cái đã thấy Đường Điềm đang đứng bên cửa sổ, ngắm mưa. Đôi mắt cô mơ màng, như một bức tượng tuyệt đẹp được tạc nên giữa khung cảnh mờ mịt mưa giăng, đúng là quá thu hút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




