Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chị Ngô xuống xe, nhận lấy chiếc ô cô đưa, bung ra che mưa. Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, chị quay sang dặn cô: “Em đi đón Bùi tổng vào biệt thự đi, đừng để anh ấy bị ướt mưa.”
Đường Điềm thấy khó hiểu. Rõ ràng Bùi Giác cao lớn như vậy, một mình anh cầm ô về biệt thự là được rồi, tại sao lại cần cô che cho? Như vậy chẳng phải cô sẽ bị ướt hết sao?
Cô vừa định lên tiếng thì chị Ngô đã đi nhanh qua màn mưa, một mình bước về phía biệt thự.
Đường Điềm thở dài trong lòng, thôi thì ướt thì ướt, về thay bộ đồng phục là xong.
Cô đi đến bên trái của hàng ghế sau, gõ nhẹ hai cái lên cửa kính.
“Bùi tiên sinh, chị Ngô bảo tôi đến đón anh vào biệt thự.” Cô cố ý nhấn mạnh là "chị Ngô" bảo, để tránh việc anh ta tưởng cô cố tình tiếp cận hay có ý đồ gì mờ ám.
Cửa sau mở ra, gương mặt lạnh lùng của Bùi Giác hiện lên trong tầm mắt cô. Bộ vest đắt tiền được cắt may vừa vặn càng khiến anh toát lên vẻ lạnh lùng cao quý, tạo cảm giác khiến người khác không dám lại gần.
Anh rất cao, đứng trước mặt cô tạo thành áp lực vô hình rõ rệt.
Đường Điềm giơ cao chiếc ô trong tay, gắng sức che lên đầu anh. Nhưng cơn mưa tạt nghiêng khiến nước mưa vẫn hắt thẳng vào người cô.
Bùi Giác cúi mắt liếc nhìn cô một cái, sau đó vươn tay giật lấy chiếc ô từ tay cô, cán ô cắm ngay giữa hai người, nghiêng hẳn về phía cô.
Đường Điềm sững người, bất giác nhìn quanh, phát hiện mưa to chỉ làm ướt một chút vạt áo cô, còn Bùi Giác… trong chớp mắt, phần quần tây bên phải đã bị mưa làm ướt nửa ống, như thể vừa bị dội nước lên.
“Bùi tiên sinh, chị Ngô bảo là không được để anh bị mưa ướt.” Không biết chị Ngô có trừ lương cô không nữa…
Anh che ô, không nói gì, im lặng cùng cô bước vào biệt thự.
Do chiếc ô không lớn, cô không dám đứng quá gần, mà cũng không thể đứng quá xa, nếu không cả hai sẽ bị ướt hết. Khoảng cách này thật sự khó kiểm soát.
Hai người đứng khá sát nhau. Ngoài mùi mưa lẫn trong không khí, Đường Điềm còn ngửi thấy hương thơm lạnh nhạt từ người anh.
Bên kia, Liễu Hiểu Chi đang đứng dưới ô cùng Thẩm Yến Lễ, cô đang e ấp nép gần vào người anh thì vừa ngẩng đầu đã thấy một nam một nữ đang bước tới.
Người đàn ông cao lớn, tuấn tú che ô cho Đường Điềm, gần như không để cô bị ướt chút nào.
Liễu Hiểu Chi tròn mắt kinh ngạc. Bùi tiên sinh… vậy mà lại che ô cho Đường Điềm sao?
Thẩm Yến Lễ cũng nhìn thấy cảnh tượng đó, nhưng không hề lộ ra vẻ bất ngờ nào, như thể việc Bùi Giác làm vậy là điều rất bình thường.
Lúc Phó Hi xuống xe thì mưa càng lớn hơn. Anh lầm bầm chửi thầm hai câu “thời tiết quỷ quái”, rồi bước nhanh theo Lưu Tuệ Hoa về biệt thự.
Cô nhìn Bùi Giác đang cúi đầu thay giày. Anh gần như bị ướt hết nửa người. Lúc này, chị Ngô gọi cô sang một bên.
Đường Điềm tưởng chị Ngô gọi là để trừ lương, vì Bùi Giác bị ướt đến vậy mà cô thì gần như khô ráo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




