Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Làm Bảo Mẫu Nhỏ Trong Nhóm Nam Thần Tượng Chương 20 :

Cài Đặt

Chương 20 :

Ăn tối xong, Đường Điềm mở tủ lạnh lấy một phần trái cây, đứng trước tủ lạnh ăn từng miếng một. Dâu tây to mọng và dưa lưới được cắt thành từng miếng nhỏ, cô vừa ăn vừa thấy mãn nguyện.

Không thể phủ nhận, đồ ăn ở đây đúng là không chê vào đâu được. Đường Điềm rất hài lòng với chế độ ăn uống tại biệt thự này.

Sau khi ăn uống no nê, vài nam chính vẫn đang ngồi nhâm nhi trong phòng ăn.

Đường Điềm cùng Lưu Tuệ Hoa và vài người khác quay trở lại khu vực dùng bữa.

Cô đứng sau lưng Phó Hi, chờ đến khi mấy người trò chuyện xong rồi lên lầu để mình có thể kết thúc ca làm.

Lúc Thẩm Yến Lễ đứng dậy định rời đi, ánh mắt vừa ngẩng lên đã vô tình chạm phải Đường Điềm đang đứng đối diện, ánh mắt như bị cô níu giữ lại.

Cô đang lim dim, mắt mở không ra mà cũng không hẳn nhắm lại, rõ ràng là buồn ngủ, Thẩm Yến Lễ hơi sững người, giữa không gian này, mấy người đàn ông nói chuyện chẳng hề nhỏ tiếng, thậm chí còn khá ồn ào, vậy mà cô vẫn có thể ngủ gà ngủ gật?

Tuy không mấy thiện cảm với cô, nhưng Thẩm Yến Lễ cũng không phải kiểu người thích gây khó dễ. Sau khi cụng ly với ba người còn lại, anh chủ động nhắc đến chuyện lên lầu nghỉ sớm.

"Ngủ sớm đi, mai còn phải làm việc."

Nhắc đến công việc, sắc mặt Phó Hi hơi lộ vẻ khó chịu. Ban đầu anh vốn định đóng cửa ở ẩn để sáng tác, nhưng mấy sự kiện đã chốt lịch từ hai tháng trước, không thể không đi.

"Anh cứ lên trước, tôi ngồi thêm chút nữa." Phó Hi ngả người dựa vào lưng ghế, vẻ ngoài tuấn tú pha chút lạnh lùng, mang theo nét kiêu ngạo khó thuần phục.

Lưu Tuệ Hoa len lén liếc nhìn anh, trong lòng như nở hoa. Cô thầm thích Phó Hi. Trong bốn vị tiên sinh, chỉ có Phó Hi là dễ tiếp cận nhất. Thẩm tiên sinh và Ôn tiên sinh tuy nhìn ngoài thì ôn hòa, nhưng thực ra lạnh nhạt và khó gần. Còn Bùi tiên sinh… gương mặt đã lạnh, tâm còn lạnh hơn, thật sự rất đáng sợ.

Thẩm Yến Lễ chuẩn bị đứng dậy lên lầu, ánh mắt vô tình lướt qua phía sau lưng Phó Hi...

Khi Ôn Thiệu Hàn vừa sắp đi ngang qua lưng ghế của Phó Hi, người vừa nói sẽ ngồi thêm một lúc như Phó Hi cũng không còn hứng thú ở lại nữa.

Anh đứng dậy, vừa lúc Đường Điềm theo bản năng bước lên một bước nhường đường cho Ôn Thiệu Hàn, khiến cô đứng rất gần với chỗ ngồi của Phó Hi. Không ngờ đúng lúc đó, Phó Hi cũng bất ngờ đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Trong lúc hoảng loạn, cô lùi lại nửa bước để tránh va vào ghế, nhưng cơ thể lại đập trúng một bức “tường thịt” phía sau bên phải, va thẳng vào chính giữa thân người đàn ông.

Ôn Thiệu Hàn cứng người trong tích tắc, dường như bị chạm phải vị trí nhạy cảm.

Đường Điềm không nhận ra mu bàn tay phải của mình lướt qua nơi không nên chạm vào. Bờ vai phải của cô hơi đau vì cú va chạm, nhưng mức độ vẫn có thể bỏ qua. Điều khiến cô không hiểu là, rõ ràng nhà ăn rộng rãi thế kia, sao Ôn Thiệu Hàn không bước tránh ra hai bước?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc