Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rõ ràng cả tình huống này cũng nằm ngoài dự đoán của Ôn Thiệu Hàn. Lông mày anh khẽ chau lại, cúi đầu nhìn Đường Điềm, cứ tưởng là cô cố tình...
Nhưng lại thấy Đường Điềm giơ tay trái xoa vai phải, gương mặt xinh đẹp đến ngẩn người giờ đây hơi tái nhợt, trông có vẻ bị hoảng sợ.
Ôn Thiệu Hàn thấy cô không giống kiểu cố tình... gợi tình hay khiêu khích, hoặc cũng có thể... cô diễn quá đạt?
Anh không vội kết luận điều gì, chỉ siết nhẹ hàng mày, một tay đút vào túi quần để che đi phản ứng bất thường trên cơ thể, rồi không nói gì thêm với cô gái đang ngập ngừng trước mặt, rảo bước rời khỏi phòng ăn.
Nhìn bóng lưng Ôn Thiệu Hàn, Đường Điềm âm thầm thở phào, may mà người cô va phải là Ôn Thiệu Hàn, nếu là Bùi Giác thì chắc chắn anh ta đã nổi giận đùng đùng, còn tưởng cô cố tình giở trò.
Ôn Thiệu Hàn vốn là người điềm đạm, tính khí cũng dễ chịu hơn một chút.
Nhưng chuyện này thực sự không thể trách cô, ai mà ngờ được Phó Hi lại đột ngột đứng dậy? Đến cô còn không kịp phản ứng.
Vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đến khi những người còn lại trên bàn ăn phản ứng kịp thì Ôn Thiệu Hàn đã sải bước rời khỏi phòng ăn.
Phó Hi liếc nhìn Đường Điềm từ trên xuống dưới. Anh biết cô không cố ý, dù sao thì anh đứng dậy quá bất ngờ, mà Ôn Thiệu Hàn lại vừa đúng lúc đi sát sau lưng. Hai người va phải nhau cũng không có gì kỳ lạ.
Anh trông thấy cô vô thức dùng tay trái xoa vai phải, phần vai mảnh mai, xương quai xanh trắng mịn và tinh tế lộ ra khiến người khác chú ý.
"Không sao chứ?"
Phó Hi hiếm khi chủ động quan tâm, có lẽ vì cảm thấy mình là nguyên nhân gián tiếp khiến cô bị va vào, nên bỗng nhiên nảy sinh chút đồng cảm.
Vừa dứt lời, anh đã hơi hối hận. Người trước mặt là cô gái mà ai cũng bảo biết leo dây nịnh bợ. Nhỡ đâu cô tưởng anh có ý gì với mình thì phiền.
Đường Điềm: "?"
Phản ứng đầu tiên của cô là giơ tay sờ mặt. Lẽ nào mặt cô dính gì à?
"Có chuyện gì sao, Phó tiên sinh?" Mặt cô hoàn toàn bình thường, không có gì lạ, vậy anh ta nhìn cô làm gì?
Phó Hi hoàn hồn lại, dáng người cao lớn, khí chất có phần lười nhác nhưng lúc nào cũng toát lên cảm giác ngạo mạn như đứng trên cao nhìn xuống.
"Không có gì." Nói xong, anh xoay người bỏ đi.
Đường Điềm nhìn theo bóng lưng anh, trên mặt lộ rõ vẻ khó hiểu, nhưng cô cũng không suy nghĩ nhiều.
Trong bốn vị nam chính này, dường như chỉ có Ôn Thiệu Hàn là người có vẻ ngoài tính cách ổn định nhất. Thẩm Yến Lễ nhìn thì nho nhã lịch sự, nhưng thực chất lại toát ra khí chất cao ngạo của kẻ ở trên.
Còn Bùi Giác và Phó Hi, một người lạnh mặt lạnh tim, người kia thì tính khí thất thường, đều là kiểu được vạn người vây quanh, xuất chúng đến mức chói lòa.
Xem ra, dù chỉ là công việc, cô cũng phải giữ khoảng cách cẩn thận với những nam chính này mới được.
Cảnh tượng cô vô tình va vào Ôn Thiệu Hàn lúc nãy, đã bị ba người Liễu Hiểu Chi, Trịnh Lệ Ngọc và Lưu Tuệ Hoa nhìn thấy. Với sự "hiểu biết" của họ về Đường Điềm, cộng thêm những chuyện cô từng gây ra trong quá khứ, họ lập tức cho rằng cô cố tình đụng vào Ôn Thiệu Hàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




