Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lưu Tuệ Hoa và Trịnh Lệ Ngọc liếc nhìn nhau, rồi lặng lẽ theo sau Đường Điềm rời khỏi phòng ăn. Còn lại một mình, gương mặt của Liễu Hiểu Chi càng trở nên khó coi.
Cô ta thậm chí không thể tin nổi, Đường Điềm – người xưa nay vẫn luôn ghen tị với mình – lại có thể không quan tâm chuyện cô ta vừa thể hiện hình tượng "thấu hiểu, dịu dàng" trước mặt các tiên sinh.
Thẩm Yến Lễ không thèm liếc nhìn cô ta một cái. "Cô cũng đi ăn đi. Chỗ này tạm thời không cần ai phục vụ."
Liễu Hiểu Chi cố gắng nén biểu cảm khó chịu trên mặt, giống như bị người ta ép phải rút lui, miễn cưỡng gật đầu với Thẩm Yến Lễ.
Tại nhà ăn nhân viên, Đường Điềm đang hâm lại bữa tối, Lưu Tuệ Hoa và Trịnh Lệ Ngọc đi theo sau rõ ràng biết đây là “công lao” của cô nên lần này không còn cố tình dùng lời nói để châm chọc nữa.
“Đinh…”
Lò vi sóng phát ra tiếng vang báo đã hâm xong. Đường Điềm lấy cơm canh ra, không để ý đến hai người kia, lặng lẽ đi đến một chiếc bàn nhỏ rồi ngồi ăn một mình.
Không lâu sau, Liễu Hiểu Chi cũng bước vào. Khi đi ngang qua chỗ Đường Điềm, cô ta cố ý liếc nhìn cô, thăm dò phản ứng của cô như thể dò xét điều gì đó.
Toàn bộ tâm trí của Đường Điềm đều dồn vào việc “chiến đấu” với bữa tối. Ngoài việc nhận ra Liễu Hiểu Chi vừa bước vào, cô hoàn toàn không quan tâm đối phương định làm gì.
Tay nghề của đầu bếp đúng là xuất sắc, khiến vị giác của Đường Điềm bị khuất phục hoàn toàn.
Khi cô đang chuyên tâm ăn cơm thì bên cạnh vang lên tiếng kéo ghế.
Liễu Hiểu Chi ngồi xuống cạnh cô. Lưu Tuệ Hoa và Trịnh Lệ Ngọc ngồi gần đó liếc nhìn nhau, rõ ràng rất ngạc nhiên trước việc Liễu Hiểu Chi chủ động tiếp cận Đường Điềm.
Liễu Hiểu Chi: "..."
Nhìn cô không hề bị ảnh hưởng chút nào đến khẩu vị, Liễu Hiểu Chi cảm thấy tức nghẹn.
"Thật ra cách làm của cô..." Liễu Hiểu Chi định mở lời chỉ trích, nhằm khiến Đường Điềm cảm thấy áy náy.
Đường Điềm lạnh nhạt nói. "Tôi không muốn nghe." Một câu dứt khoát chặn đứng mọi lời tiếp theo của đối phương.
Liễu Hiểu Chi: "..." Câu chưa kịp nói ra lần nữa bị bóp nghẹt, khí thế cũng theo đó mà bị dập tắt hoàn toàn, chẳng còn sót lại chút nào.
Đường Điềm không để tâm đến Liễu Hiểu Chi đang ngồi bên cạnh. Cô sẽ không bao dung mãi cho kiểu người như Liễu Hiểu Chi – lúc nào cũng muốn thao túng tâm lý người khác. Cô không có sự kiên nhẫn đó, và càng không thấy cần phải nhún nhường.
Sau khi bị cô lạnh lùng đáp trả, đến khi cô ăn sạch cả đĩa cơm canh, Liễu Hiểu Chi cũng không dám nói thêm lời nào nữa. Thậm chí hoàn toàn im bặt.
Ăn xong, Đường Điềm đứng dậy đi vào bếp, mở vòi nước, rửa sạch khay ăn của mình.
Lưu Tuệ Hoa và Trịnh Lệ Ngọc liếc nhìn về phía bếp, rồi lại nhìn sang sắc mặt không mấy dễ chịu của Liễu Hiểu Chi.
Cả hai đều rất "thức thời", không chọn lúc này để đến gần cô ta, sợ bị vạ lây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




