Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đường Điềm xoay người đi lấy khăn nóng mang lại cho anh lau tay.
Vừa lau đôi tay trắng thon, anh vừa hỏi. "Vẫn chưa ăn tối à?"
Đường Điềm biết khi nãy mình nhìn chằm chằm đống đồ ăn chắc chắn ánh mắt không giấu nổi vẻ thèm thuồng.
"Chưa ạ." Tuy nhiên cô đã ăn một đĩa cherry no căng bụng. Ở đây cherry được ăn thoải mái.
Phó Hi bên kia cười nói. "Vừa rồi cô suýt nữa dùng ánh mắt mà khoét thủng đống đồ ăn đó luôn rồi."
Bùi Giác ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái, ánh mắt chỉ dừng lại chưa đến một giây rồi lập tức dời đi. Gương mặt góc cạnh lạnh lùng như tượng đá, rõ ràng chẳng muốn nhìn thấy cô.
Dù mặt dày đến đâu thì lúc này Đường Điềm cũng cảm thấy hơi lúng túng, không kiềm được mà mặt đỏ bừng lên.
Phó Hi ngẩng đầu nhìn mỹ nhân đối diện, làn da trắng mịn như sữa thoáng ửng hồng, ngay cả vành tai cũng hơi đỏ. Hàng mày anh khẽ nhướng, trong lòng thầm nghĩ: Quả là nhan sắc hiếm có.
Biểu cảm trên gương mặt cô rạng rỡ đến mức có thể thấy rõ bằng mắt thường, hoàn toàn đối lập với vẻ uể oải, vô hồn lúc trước.
Ba người đàn ông còn lại trên bàn ăn chẳng mấy quan tâm đến việc có người hầu đứng cạnh hay không. Ngoại trừ Phó Hi, hai người kia thậm chí còn không buồn ngẩng đầu lên.
Trịnh Lệ Ngọc và Lưu Tuệ Hoa thì cố nhịn cười, không dám thể hiện sự háo hức quá mức trước mặt mấy vị tiên sinh. Dù gì họ cũng đang rất đói.
Đường Điềm đang vui vẻ chuẩn bị rời khỏi đó thì giọng của Liễu Hiểu Chi vang lên xen vào: "Đường Điềm, hai người cứ đi ăn trước đi, để tôi đứng đây là được rồi."
Lời nói đầy thấu hiểu kèm theo nụ cười dịu dàng của Liễu Hiểu Chi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Trịnh Lệ Ngọc và Lưu Tuệ Hoa, khiến cả hai trong chốc lát không biết nên đi hay nên ở lại.
Liễu Hiểu Chi nói vậy là vì cô hiểu rõ Đường Điềm. Đường Điềm sẽ không bỏ qua cơ hội giữ thể diện, nhất là trước mặt mấy vị tiên sinh. Trong tình huống này, cô chắc chắn sẽ chủ động đề nghị ở lại thay mình.
Cô tự tin nhìn về phía Đường Điềm... nhưng mà...
"Ồ, được." Đường Điềm đáp lời rất tự nhiên, không chút ngạc nhiên. Dù sao nữ chính vốn được xây dựng hình tượng dịu dàng, chu đáo, sẵn sàng cảm động lòng người, sao có thể "bỏ rơi" bốn vị nam chính vào lúc này?
Cô đáp gọn một câu, rồi thẳng thắn rời khỏi khu vực dùng bữa.
Liễu Hiểu Chi: "?"
Phó Hi hơi sững người, ánh mắt dừng lại trên đôi chân thon dài cân đối của cô. Bước chân của cô nhanh như sợ bị gọi quay lại bất cứ lúc nào vậy.
Anh lại liếc sang Liễu Hiểu Chi đang ngồi chếch phía đối diện. Gương mặt cô ta lúc này ngoài vẻ kinh ngạc còn ẩn hiện sắc mặt khó coi.
Phó Hi không nhịn được bật cười. Sao giờ anh mới phát hiện… những màn “diễn” giữa các cô giúp việc này, thật sự khá thú vị.
Thẩm Yến Lễ liếc anh một cái, giọng điệu thản nhiên. "Cười gì vậy?"
Phó Hi cười khẽ. "Không có gì. Chỉ vừa phát hiện một chuyện thú vị."
Thẩm Yến Lễ nhíu mày, có vẻ hơi nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi thêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




