Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Làm Bảo Mẫu Nhỏ Trong Nhóm Nam Thần Tượng Chương 17 :

Cài Đặt

Chương 17 :

Lưu Tuệ Hoa vốn đã chẳng ưa gì Liễu Hiểu Chi. Ở đây, cô ta bị Liễu Hiểu Chi đè đầu cưỡi cổ đã lâu. Cô từng nghĩ rằng khi Đường Điềm đến, sẽ thay thế được vị trí của Liễu Hiểu Chi trong lòng mấy vị tiên sinh. Không ngờ... Đường Điềm thậm chí còn tệ hơn cả cô, chỉ là một bình hoa có sắc mà không có hồn.

Để tránh đêm dài lắm mộng, Lưu Tuệ Hoa quyết định ra tay từ Đường Điềm trước. Kết cục tốt đẹp nhất chính là cả Liễu Hiểu Chi và Đường Điềm đều bị đuổi việc.

Nhưng Đường Điềm chỉ quan tâm đến bữa sáng đang bốc khói trước mặt. Với những lời khích bác của Lưu Tuệ Hoa, cô hiểu rõ nhưng chẳng buồn phản ứng.

Cảnh Liễu Hiểu Chi gọi cô giúp ban nãy, tám chín phần là cố ý. Có điều... Bùi Giác không nổi giận nữa.

Cô cắn một miếng quẩy. "Vậy à?" Giọng điệu vô cùng thản nhiên.

Lưu Tuệ Hoa nhìn cô mấy lượt. Bình tĩnh vậy sao? Sao cô ta không nổi giận chứ?

"Có vài chuyện tôi không tiện nói rõ ra đâu." Lưu Tuệ Hoa tiếp tục ám chỉ, không biết Đường Điềm có hiểu được hàm ý trong lời mình hay không.

Đường Điềm nuốt một ngụm sữa đậu nành. "Tôi hiểu rồi, cảm ơn chị đã nhắc." Nói xong, cô tiếp tục ăn sáng, mấy chuyện vặt đó hoàn toàn không đủ để ảnh hưởng đến khẩu vị của cô.

Lưu Tuệ Hoa: "..." Rốt cuộc là cô ta thông minh hay không thông minh? Trước kia cứ thích gây chuyện, giờ lại có vẻ tỉnh táo đến lạ.

Dưới ánh nhìn nghi ngờ của Lưu Tuệ Hoa, Đường Điềm uống hết ngụm sữa đậu nành cuối cùng rồi đứng dậy rời bàn.

Buổi trưa thường không có tiên sinh nào trở về biệt thự. Gần đây họ đều từ chối nhiều công việc để tập trung vào sáng tác. Chỉ khi thực sự không thể từ chối hoặc là dự án có lợi ích lớn, họ mới nhận lời.

Cũng có khả năng mười ngày nửa tháng chẳng gặp mặt ai. Đường Điềm nghĩ đến chuyện đó mà thấy tiếc, đúng lúc cô xuyên đến đây thì mấy nam chính lại đang “ẩn cư” sáng tác. Cô không dám tưởng tượng nếu thật sự chỉ gặp họ mười ngày một lần, thì công việc này sẽ nhàn hạ đến mức nào.

Tiếc thật, tiếc vô cùng. Nhưng hiện tại, cô chỉ có thể nghĩ mà thôi.

Ban ngày việc vặt rất nhiều. Hết bận chỗ này lại quay sang bận chỗ khác, thời gian cũng trôi nhanh. Đến khi cô được ngồi nghỉ trên sofa ở sảnh phụ thì trời đã nhá nhem tối.

Bếp đang rộn ràng hết sức, chuẩn bị bữa tối cho mấy nam chính.

Tối nay họ có buổi tụ họp, lát nữa chắc sẽ có người xuống phụ giúp.

Không bao lâu sau, ngoài biệt thự liên tiếp vang lên tiếng còi xe. Không cần nhìn, Đường Điềm cũng đoán được đó là mấy vị nam chính trở về.

Mấy bóng người lướt qua cổng biệt thự, là Liễu Hiểu Chi cùng mấy người khác. Đã có bốn người hầu ra đón họ, cô chẳng muốn chen vào đám náo nhiệt ấy làm gì.

Cô thong thả ăn nốt phần cherry đặt trên bàn trà, rồi mới đứng dậy đi vào khu vực dùng bữa.

Trong phòng ăn, mấy người đàn ông đã bắt đầu nhâm nhi chút rượu. Các món ăn đã được chuẩn bị kỹ lưỡng lần lượt được dọn lên bàn.

Đường Điềm nhìn chằm chằm vào bàn thức ăn, đôi mắt suýt nữa không dời nổi. Thơm quá... tiếc là không phải phần của cô.

"Đường Điềm, Thẩm tiên sinh gọi cô." Lưu Tuệ Hoa đứng bên cạnh, trong lòng chỉ mong người được gọi là mình, sốt ruột đến mức như ngồi trên đống lửa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc