Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đường Điềm liếc vào trong một cái, bưng khay trái cây rồi bước vào phòng.
Thẩm Yến Lễ đang ôm đàn guitar, mái tóc xoăn nhẹ khiến anh trông phóng khoáng và lười biếng. Gương mặt tuấn tú hơi cúi thấp, bàn tay gảy đàn thon dài tuyệt đẹp, mọi chi tiết đều hoàn mỹ đến mức không thể chê.
Cô không nói gì, lặng lẽ đặt khay trái cây lên bàn trà, rồi xoay người rời khỏi phòng.
Âm thanh du dương của guitar vẫn tiếp tục vang lên từ lúc cô bước vào đến khi rời đi, không hề bị gián đoạn. Thẩm Yến Lễ cũng không hề ngẩng đầu lên, rõ ràng chẳng quan tâm người vừa vào là ai.
Sảnh lớn ở tầng một vắng lặng. Dù đèn vẫn sáng nhưng vì biệt thự quá rộng, không khí vẫn toát lên vẻ lạnh lẽo.
Đường Điềm vừa ra khỏi thang máy, vội vàng đẩy xe trở lại bếp rồi hướng thẳng về phòng mình. Khi đi ngang qua đại sảnh trống không, không biết từ đâu vang lên tiếng "cộp cộp cộp", trong đầu cô bỗng hiện lên đủ thứ cảnh kinh dị từng xem…
Gió lùa qua người khiến cô nổi da gà. Cô hoảng hốt ôm chặt cánh tay, chạy băng qua đại sảnh như có gắn bánh xe dưới chân, "vút vút vút" phóng đi.
Phó Hi vừa từ lầu trên xuống để lấy rượu, nhìn thấy cảnh ấy thì khựng lại. Gương mặt điển trai hiện lên vẻ khó hiểu.
Đường Điềm trở về phòng, lấy đồ ngủ ra rồi tắm nước nóng một cách thư thái. Cô thật sự rất mệt, vừa nằm xuống giường đã ngủ thiếp đi.
Giấc mơ chập chờn kéo dài đến tận khi cô tỉnh lại thì trời đã bắt đầu sáng.
Quản gia quy định rằng khi bốn vị tiên sinh dùng bữa sáng, người giúp việc phải đứng bên cạnh để phục vụ bất cứ khi nào họ cần.
Vì mấy hôm trước đã chọc giận Bùi Giác nên quản gia bảo cô tạm thời đừng xuất hiện trước mặt Bùi tiên sinh. Vì vậy hôm qua chỉ riêng cô không có mặt ở khu vực nhà ăn.
Đường Điềm cứ nghĩ sáng nay cũng vậy, đang định đi xuống nhà ăn nhân viên ăn sáng, mới đi được nửa đường thì bị quản gia đang đi ngang qua gọi lại.
"Đường Điềm, cô đi đâu đấy?" Quản gia thấy cô thong thả đi về phía nhà ăn nhân viên thì lên tiếng gọi.
"Đi ăn sáng." Đường Điềm trả lời rất thẳng thắn.
Quản gia không hề tỏ ra khó chịu. "Đợi lát nữa ăn cũng được, khu vực nhà ăn đang thiếu người, cô đến giúp một tay trước đã."
Hôm qua vì sợ cô lại khiến Bùi tiên sinh bực bội nên không cho cô vào khu vực nhà ăn. Trước đó lại vừa sa thải một người giúp việc, giờ cô cũng không có mặt. Sáng hôm qua, mấy người giúp việc trong nhà ăn tay chân bận rộn đến mức rối như tơ vò.
Đường Điềm dè dặt nhắc. "Quản gia, còn bên chỗ Bùi tiên sinh thì sao…" Cô thật sự không muốn vừa sáng sớm đã bị Bùi Giác nổi giận. Nếu vì thế mà bị trừ lương thì càng bi đát.
Quản gia nghĩ chuyện cũng đã trôi qua được hai ba ngày, chắc hẳn cơn giận của Bùi tiên sinh cũng nguôi bớt rồi. Thêm nữa, hai hôm nay Đường Điềm cũng ngoan ngoãn hơn rất nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




