Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô không định bước qua chào hỏi, chỉ đứng đó chờ Trịnh Lệ Ngọc đẩy xe thức ăn tới.
Đường Điềm liếc cô một cái, chẳng hề quan tâm giọng điệu đó dễ nghe hay không, tay đẩy xe quay đầu rẽ vào hành lang bên trái.
Làm xong sớm thì được nghỉ sớm, so đo với Trịnh Lệ Ngọc cũng chẳng ích gì, không chỉ tốn thời gian mà còn ảnh hưởng đến tâm trạng vốn đang không tệ.
Trịnh Lệ Ngọc cứ tưởng cô sẽ nổi giận cãi lại, không ngờ đối phương chỉ liếc cô một cái rồi... đi thẳng.
Cảm giác như đấm vào bông vậy, càng nghĩ càng tức, lại thêm bực bội không nguôi.
Đường Điềm đẩy xe thức ăn đến trước cửa phòng của Phó Hi, giống như lúc trước, cô gõ cửa trước.
"Ai đó?" Giọng Phó Hi vang lên bên trong, mang theo chút hơi thở dồn dập.
Đường Điềm không phát hiện điều gì khác thường. "Phó tiên sinh, tôi mang trái cây đến cho anh ."
"Chờ chút." Giọng anh lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Đường Điềm đứng ngoài cửa không nhận ra sự bực dọc trong lời nói của anh. Dù sao cũng cách một cánh cửa, cô chỉ có thể nghe rõ mặt chữ.
Một lát sau, cuối cùng giọng Phó Hi lại vang lên. "Vào đi."
Lúc này cô mới xoay tay nắm cửa, bưng khay trái cây trên xe rồi bước vào phòng anh.
Phó Hi hình như vừa tắm xong. Mái tóc đen dày còn hơi ướt, gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ bực bội. Anh mặc đồ ngủ nam bằng lụa cao cấp, ngồi trên sofa, hai chân duỗi ra thoải mái, tay thì không ngừng bấm điều khiển tivi.
Bên cạnh ghế sofa có đặt một hộp khăn giấy.
Đường Điềm chưa từng yêu ai nên không thể biết được Phó Hi vừa làm gì trước đó.
Thấy là cô, vẻ khó chịu trên mặt Phó Hi càng thêm rõ rệt, ánh mắt thoáng chút tức giận, như thể nghĩ cô cố tình đến gõ cửa đúng vào lúc… không thích hợp.
"Lại là cô." Rõ ràng anh rất không ưa Đường Điềm, và có thành kiến không nhỏ với cô.
Đường Điềm đặt khay trái cây lên bàn trà, đối mặt với sự ghét bỏ của anh, cô bình tĩnh nói. "Hôm nay đến lượt tôi mang trái cây cho các tiên sinh. Nếu Phó tiên sinh không muốn nhìn thấy tôi, có thể nói với chị Ngô."
Vì mức lương cao, cô xem bản thân như một cái máy vô cảm. Hơn nữa, cô còn mong được làm ít việc hơn thì càng tốt.
Phó Hi bực bội ngước mắt lên, bất chợt đối diện với đôi mắt long lanh trong trẻo của cô, dường như thật sự không biết anh vừa làm gì lúc nãy.
"Được rồi, cô đi đi."
Vừa nãy cô đặt khay trái cây xuống liền lui ra xa, rõ ràng không muốn dính dáng gì đến Phó Hi.
Lời anh vừa dứt, Đường Điềm lập tức quay người rời khỏi phòng.
Phó Hi hơi trầm ngâm nhìn bóng lưng thon thả của cô, sau đó bật cười. Anh đang rảnh rỗi đến mức đi suy đoán suy nghĩ của một người giúp việc sao? Khẽ cười khẩy, anh lắc đầu rồi nhanh chóng gạt người giúp việc ấy ra khỏi tâm trí.
Đường Điềm rời khỏi phòng Phó Hi, đẩy xe thức ăn đến trước cửa phòng Thẩm Yến Lễ. Cô giơ tay gõ cửa.
"Vào đi."
Đẩy cửa bước vào, bên trong vang lên tiếng đàn guitar.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




