Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Chút nữa cô đứng sau lưng Thẩm tiên sinh." Quản gia suy nghĩ một lúc rồi cố gắng sắp xếp để cô không phải lại gần Bùi tiên sinh.
Đường Điềm định nói lại thôi, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi.
"Nhỡ đâu Bùi tiên sinh nổi giận thì... có bị trừ lương không ạ?"
Câu hỏi thăm dò của cô khiến quản gia bật cười.
"Tất nhiên là không."
Nói xong, nét mặt ông lại nghiêm túc trở lại. "Nhưng chuyện lần trước tuyệt đối không được phép lặp lại."
Đường Điềm lập tức gật đầu. "Quản gia yên tâm, tôi sẽ không làm vậy nữa."
Thấy cô không giống đang nói dối, quản gia cũng yên tâm phần nào.
Khu vực dùng bữa ở tầng một, quanh chiếc bàn ăn rộng lớn đang ngồi bốn người đàn ông có dung mạo, dáng vẻ và khí chất xuất chúng. Thi thoảng họ trao đổi với nhau vài câu, dường như không ai là người hay nói.
Liễu Hiểu Chi đang rót sữa cho các tiên sinh, dáng vẻ dịu dàng và chu đáo.
Quản gia dẫn Đường Điềm bước vào khu vực dùng bữa, khẽ ra hiệu bằng ánh mắt bảo cô đứng phía sau Thẩm Yến Lễ.
Thấy không ai để ý đến mình, Đường Điềm rón rén bước tới đứng sau lưng Thẩm Yến Lễ. Khoảng cách giữa họ khá gần, đôi khi cô còn ngửi thấy hương thơm nhẹ nhàng toát ra từ người anh.
Cả phòng ăn không ai chú ý đến sự hiện diện của cô, cho đến khi bữa sáng được dọn lên bàn. Đường Điềm từ bên cạnh nhẹ nhàng đưa tay sắp xếp phần ăn sáng và khăn giấy trước mặt Thẩm Yến Lễ.
Thẩm Yến Lễ nhìn đôi tay mảnh mai trắng muốt đang chỉnh lại vị trí khăn ăn và đĩa, để anh dùng bữa thuận tiện hơn.
Ánh mắt anh dừng lại trên những ngón tay như ngọc của cô vài giây. Sau đó anh quay đi, bắt gặp gương mặt nghiêng dịu dàng đầy tập trung của Đường Điềm. Sau khi sắp xếp xong, cô liền rút tay về.
Trong suốt quá trình đó, cô không hề chú ý đến người đàn ông ngay bên cạnh.
Thẩm Yến Lễ nhanh chóng thu lại ánh nhìn, im lặng bắt đầu ăn sáng.
Liễu Hiểu Chi vốn định đứng sau lưng Thẩm Yến Lễ. Thấy Đường Điềm không biết từ lúc nào đã đứng ở đó, trong lòng cô ta cảm thấy vô cùng bực bội, khó chịu đến mức không kìm được.
Đường Điềm ngửi mùi thơm hấp dẫn của bữa sáng, nhưng chỉ có thể đứng nhìn mọi người ăn. Dù không quá đói nhưng cảm giác ấy vẫn khiến cô hơi khó chịu.
Phó Hi ngồi đối diện Thẩm Yến Lễ, vừa ăn xong bữa sáng liền ngẩng đầu lên nhìn thấy Đường Điềm đang đứng bên kia.
Dù trông có vẻ uể oải nhưng cô vẫn xinh đẹp nổi bật.
Phó Hi định chọc ghẹo cô, lời vừa đến miệng lại nuốt xuống. Anh liếc nhìn về phía Bùi Giác rồi từ bỏ ý định.
Đường Điềm không hề biết Phó Hi đang nhìn mình, đứng lâu khiến cô bắt đầu thấy buồn ngủ.
Cuối cùng khi mấy vị tiên sinh sắp ăn xong, Đường Điềm thầm nghĩ mình cũng sắp được ăn sáng rồi.
Cơn buồn ngủ của Đường Điềm lập tức biến mất không còn chút gì. Cô quay đầu lại, nhìn thấy đĩa thức ăn trong tay Liễu Hiểu Chi suýt nữa thì rơi xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




