Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Làm Bảo Mẫu Nhỏ Trong Nhóm Nam Thần Tượng Chương 12 :

Cài Đặt

Chương 12 :

Trời tối dần, tối nay đến lượt Đường Điềm mang trái cây lên phòng của bốn vị ấy.

Chẳng bao lâu sau, Đường Điềm đã đẩy xe trái cây vào thang máy, Trịnh Lệ Ngọc cũng đi theo vào, lần này cô ta phụ trách đưa trái cây cho Bùi Giác.

Trong thang máy, cả hai đều im lặng, Đường Điềm chỉ muốn làm xong hợp đồng, sau đó sẽ hoàn toàn cắt đứt mọi quan hệ với người trong biệt thự. Đối với cô, Trịnh Lệ Ngọc chỉ là một đồng nghiệp tầm thường nhất trong số những người tầm thường.

Cô không có ý định kết thân, thậm chí cả xã giao cũng không. Dù tính cách hơi chậm, nhưng cô vẫn nhận ra rõ sự ghét bỏ của Trịnh Lệ Ngọc dành cho mình.

Trịnh Lệ Ngọc không ngừng liếc cô đầy nghi hoặc. Mãi cho đến khi Đường Điềm đẩy xe ra khỏi thang máy mà vẫn không liếc cô lấy một lần, điều đó khiến cô ta cảm thấy khó chịu, tưởng rằng Đường Điềm lại đang giả vờ, đổi chiêu trò mới.

“Đường Điềm, cô đi với tôi đến phòng anh Bùi trước.” Trịnh Lệ Ngọc rất rõ trong lòng, Đường Điềm chắc chắn đang chờ khoảnh khắc này. Chuyện cô ta muốn quyến rũ Bùi tiên sinh thì cả biệt thự ai mà chẳng biết.

Nào ngờ Đường Điềm hoàn toàn không định đi cùng. Nghe thấy lời đó, cô lập tức buông tay khỏi xe trái cây.

“Xe cô đẩy đi nhé, tôiđi trước đưa trái cây cho anh Ôn.” Nói xong, Đường Điềm cầm một đĩa trái cây rồi thẳng tiến về hành lang bên phải.

Diện tích tầng hai rất rộng, hành lang bên phải là phòng của Bùi Giác và Ôn Thiệu Hàn, còn bên trái là phòng của Thẩm Yến Lễ và Phó Hi.

Nhìn thấy Đường Điềm bưng khay trái cây đi đến, dừng lại trước cửa phòng của Ôn Thiệu Hàn, vẻ mặt Trịnh Lệ Ngọc không giấu nổi sự kinh ngạc. Trong đầu cô ta đang nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ Đường Điềm lại chuyển mục tiêu quyến rũ rồi sao?

Đường Điềm không thèm để ý đến Trịnh Lệ Ngọc phía sau, giơ tay gõ nhẹ mấy cái lên cửa phòng của Ôn Thiệu Hàn.

Vài giây sau, trong phòng vang lên giọng nam trầm ấm, lịch sự của Ôn Thiệu Hàn:

“Vào đi.”

Khi Đường Điềm vặn tay nắm cửa, Trịnh Lệ Ngọc mới đẩy xe thức ăn tới, ánh mắt nghi ngờ dừng lại trên người cô.

Đường Điềm đẩy cửa bước vào, phòng ngủ được trang trí với tông màu lạnh, ánh đèn hơi mờ, tạo cảm giác áp lực ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trên sofa, Ôn Thiệu Hàn mặc đồ ở nhà thoải mái, dáng người cao ráo, tư thế lười biếng nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch, khiến ánh nhìn của người khác như bị hút chặt vào anh.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Ôn Thiệu Hàn ngước mắt nhìn, ánh sáng dịu nhẹ trong phòng như phủ một tầng hào quang lên người phụ nữ vừa bước vào.

Đường Điềm nhận ra anh đang đánh giá mình, nhưng cô không hề thấy căng thẳng, chỉ đặt khay trái cây lên bàn trà.

“Ôn tiên sinh, mời dùng.” Nói xong, cô dứt khoát xoay người rời đi.

Lúc cô nhẹ nhàng khép cửa lại, Ôn Thiệu Hàn vẫn không hề phản ứng.

Vừa đóng cửa xong, Đường Điềm liếc nhìn sang bên phải, thấy Trịnh Lệ Ngọc dường như vừa hớt hải bước ra từ phòng của Bùi Giác, sắc mặt vẫn còn chưa hoàn hồn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc