Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Làm Bảo Mẫu Nhỏ Trong Nhóm Nam Thần Tượng Chương 11 :

Cài Đặt

Chương 11 :

Đường Điềm liếc nhìn đống bát đũa trong tay cô ta, lúc này mới hiểu vì sao cô ta đột nhiên hỏi mấy câu kỳ lạ như vậy – thì ra chỉ là muốn trốn việc rửa bát.

“Tôi không cần.” Cô từ chối dứt khoát, không hề do dự.

Nói xong, cô không buồn nhìn thêm mà quay người rời khỏi bếp phụ.

Trịnh Lệ Ngọc sững người với vẻ mặt kinh ngạc. Cô ta… cô ta thật sự từ chối sao? Mới hai ngày trước còn ra sức quyến rũ Bùi tiên sinh, chẳng lẽ bây giờ Đường Điềm không muốn xuất hiện trước mặt anh ấy nữa?

Liễu Hiểu Chi bước vào bếp phụ thì thấy Trịnh Lệ Ngọc vẫn đang cầm bát đũa, mắt hướng ra phía cửa, cả hành động lẫn biểu cảm đều khựng lại.

“Có chuyện gì sao?” Liễu Hiểu Chi lên tiếng hỏi cô ta.

Trịnh Lệ Ngọc hoàn hồn lại, gương mặt hiện lên vẻ kỳ quái như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi quay sang hỏi: “Chị Hiểu Chi, chị có thấy hôm nay Đường Điềm rất yên tĩnh không?”

Bình thường Đường Điềm cũng không phải kiểu ồn ào, nhưng thường sẽ biến mất một lúc, rồi lại xuất hiện đúng lúc phải làm việc, luôn mang theo mùi nước hoa nồng nặc và lớp trang điểm dày cộm. Cô ta chưa bao giờ xuất hiện trước mặt người khác với gương mặt mộc.

Thế mà hôm nay… Trên người Đường Điềm lại không hề có mùi nước hoa, gương mặt xinh đẹp đến nghẹt thở cũng trở nên thuần khiết như đóa sen sau cơn mưa, đẹp đến mức thoát tục.

Trịnh Lệ Ngọc biết cô ta đẹp, nhưng trước đây không hề nhận ra kỹ năng trang điểm của Đường Điềm lại tệ đến thế. Một gương mặt xinh đẹp như vậy lại bị lớp phấn dày che mất vài phần kinh diễm. Đôi mắt thì bị kẻ như sâu róm, thật khó mà nhìn nổi. May là cô ta vốn đã đẹp sẵn, có trang điểm lố thế nào cũng không giấu nổi nét đẹp trời sinh.

Liễu Hiểu Chi lại không cảm thấy có gì kỳ lạ: “Có lẽ là sợ chị Ngô đuổi việc nên mới yên tĩnh như vậy.”

Nếu Đường Điềm còn tiếp tục gây chuyện, chắc chắn sẽ bị chị Ngô cho nghỉ việc, nên việc cô ta biết điều một chút cũng không có gì lạ.

“Nhưng mà…” Trịnh Lệ Ngọc định nói tiếp rồi lại ngập ngừng. Dù cô ta thân với Liễu Hiểu Chi nhưng cũng chưa thân đến mức không giấu nhau chuyện gì.

Thấy Liễu Hiểu Chi vẫn đang chờ, Trịnh Lệ Ngọc cuối cùng cũng không nói tiếp nghi ngờ trong lòng mình.

Cô vốn định bàn bạc xem liệu có phải Đường Điềm đang thay đổi “chiến lược quyến rũ” không, nhưng lại sợ nếu bị Liễu Hiểu Chi đi mách chị Ngô, bảo rằng mình nói xấu đồng nghiệp sau lưng, thì chắc chắn sẽ bị mắng một trận.

“Có lẽ em nghĩ nhiều quá.” Trịnh Lệ Ngọc tìm cho mình một cái cớ để rút lui.

Liễu Hiểu Chi mỉm cười dịu dàng, bỗng nhắc đến chuyện xảy ra tối hôm kia: “Chuyện tối hôm kia, tôi nghĩ chắc Đường Điềm không cố ý chọc giận Bùi tiên sinh đâu.”

“Chị Hiểu Chi, chị đừng bênh Đường Điềm nữa. Cô ta rõ ràng là cố ý quyến rũ Bùi tiên sinh đấy. Cô ta không đơn giản đâu, chị đừng bị cái mặt đó của cô ta lừa.”

Trịnh Lệ Ngọc thầm nghĩ chị Hiểu Chi thật quá ngây thơ, tốt tính đến mức khó tin. Ý đồ quyến rũ của Đường Điềm rõ ràng như vậy mà vẫn còn bênh được.

Liễu Hiểu Chi làm ra vẻ như vẫn muốn tiếp tục giải thích cho Đường Điềm.

Trịnh Lệ Ngọc tưởng cô thật sự đã bị vẻ ngoài của Đường Điềm “lừa gạt”.

“Cô ta chỉ muốn dùng gương mặt đó để quyến rũ người khác, chị Hiểu Chi nên cẩn thận, đừng để Thẩm tiên sinh bị cô ta dụ dỗ.” Câu nói cuối cùng, Trịnh Lệ Ngọc cố tình hạ thấp giọng vì sợ có người nghe thấy. Cô ta biết rõ chị Hiểu Chi đang thầm yêu Thẩm Yến Lễ.

Liễu Hiểu Chi biết rất rõ Thẩm Yến Lễ sẽ không thích kiểu phụ nữ như Đường Điềm, nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ lo lắng.

“Đường Điềm chắc không phải loại người như vậy…”

Trịnh Lệ Ngọc sốt ruột, liền nói thẳng: “Chị Hiểu Chi, chị hiền quá rồi, phía anh Thẩm để em giúp chị để ý, cố gắng không để Đường Điềm có cơ hội tiếp cận quyến rũ anh ấy.” Vừa có thể lấy lòng Liễu Hiểu Chi, lại tỏ ra trung thành.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc