Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ánh nắng xuyên qua tường kính, in xuống mặt đất những mảng sáng hình học.
“Cơ sở giảng dạy của chúng tôi đều thuộc hàng đỉnh cao.” Giáo viên dẫn đường tự hào nói tiếp: “Phòng thí nghiệm gene sinh học có hệ thống điều hòa nhiệt độ chính xác đến phần ngàn, phòng tập nhạc của học viện thì cách âm đến 0,1 decibel tạp âm cũng không lọt ra ngoài. Đặc biệt nhất là khu khởi nghiệp tự trị của sinh viên, năm ngoái có một đội sinh viên năm ba khoa máy tính phát triển hệ thống phân tích tài chính AI và đã giành được giải thưởng quốc tế.”
Đại Thất liếc thấy bảng thông báo ven đường, ngoài poster tuyển trợ giảng nghiên cứu sinh, còn có lịch hội thảo liên ngành và thông báo họp của hội sinh viên.
Một nhóm sinh viên mang bảng vẽ đi ngang qua, có cậu còn ôm bức tranh dầu vừa hoàn thành, màu sơn chưa khô nhưng đã có lớp bảo vệ thông minh phủ lên. Ngay cả không khí cũng phảng phất mùi tiền xen với học thuật.
Cô tất nhiên biết — như nguyên tác đã nói, nơi này là bản thu nhỏ của giới thượng lưu, đến người cắt cỏ cũng phải qua ba tháng huấn luyện lễ nghi.
Mọi sinh viên ở đây đều không phải hạng tầm thường, họ đến từ các gia đình tinh anh trong nhiều lĩnh vực: người thừa kế gia tộc, con cháu của những nhân vật đứng đầu ngành nghề, con gái các quan chức cấp cao trong chính phủ v.v.
Một tầng xã hội thượng lưu thu nhỏ, tụ hội toàn bộ nhân tài ưu tú.
Ngoài đám con cháu danh môn thế gia đó, trường này còn mở khóa tuyển thẳng cho “thí sinh đặc biệt”.
Cái gọi là “tuyển sinh đặc biệt” chẳng qua là dành cho những nhân tài có thành tích học tập xuất sắc phi thường, hoặc có năng lực vượt trội ở một số phương diện nào đó.
Nói cho hay ho thì là “cho thường dân một cơ hội nghịch thiên đổi mệnh”.
Và nữ chính Tống Thanh Ca, từ đây bắt đầu con đường nghịch tập của mình.
“Các em trật tự một chút.”
Giáo viên đẩy cửa lớp, không khí đang ồn ã bỗng lặng hẳn.
Đại Thất hít sâu một hơi, bước trên đôi giày cao gót vào phòng, liền cảm thấy mấy chục ánh mắt như đèn rọi tập trung chiếu thẳng lên người mình.
Không khí vốn đang yên tĩnh trong lớp học lập tức xao động, các sinh viên trong lớp đều đang đánh giá cô giáo mới này.
[Cô giáo này xinh quá trời!]
[Là minh tinh à]
[Da cô ấy đẹp ghê, trắng ghê luôn!]
[E là minh tinh còn chưa chắc đã đẹp bằng cô ấy ấy chứ!]
Sau khi đứng trên bục tự giới thiệu xong, Đại Thất liền bắt đầu quan sát các sinh viên trong lớp, xem có tìm được bóng dáng nữ chính không, rất nhanh, ánh mắt cô đã dừng lại trên một nữ sinh đang ngồi yên lặng, Đại Thất buộc phải thừa nhận, nhân vật chính quả không hổ là nhân vật chính.
Có những người dù không sở hữu dung mạo nghiêng nước nghiêng thành như cô thì sẽ có khí chất đặc biệt khiến người ta liếc một cái là biết ngay đây là nhân vật chính.
Một khí chất tự nhiên, không làm bộ làm tịch, không cố ý tạo dáng, rất khác biệt.
Nắng chiều xiên qua ô kính tủ hồ sơ, phản chiếu những hạt bụi li ti lơ lửng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


