Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô vừa ngồi xuống thì có tiếng gõ cửa.
“Vào đi.”
Cửa được đẩy ra rất khẽ, Tống Thanh Ca ôm một xấp hồ sơ đứng ở cửa: “Cô ơi, đây là hồ sơ lý lịch của toàn bộ bạn học trong lớp chúng em.”
Giọng cô bé nhỏ như tiếng muỗi, nhưng lại vô cùng rõ ràng. Hai tay cẩn thận chỉnh thẳng mép túi hồ sơ, rồi mới nhẹ nhàng đưa sang.
Chỉ thấy gương mặt Tống Thanh Ca chậm rãi đỏ bừng, từ vành tai lan dần xuống tận cổ, giống như quả táo chín mọng.
Cô bé ngượng ngùng gật đầu, “vâng” một tiếng nhỏ xíu, trước khi quay người rời đi còn nói: “Cô cũng vất vả ạ.”
Cánh cửa văn phòng khép lại nhẹ nhàng, nhưng Đại Thất vẫn giữ nguyên tư thế vừa nhận hồ sơ.
Đầu ngón tay cô vô thức vuốt ve cạnh túi hồ sơ sần sùi, tim bỗng dưng lỡ một nhịp.
Cô bé đáng yêu ghê.
…
Nhà cô nằm ngay gần trường, đi bộ mười mấy phút là về.
Ban đêm, lối ngang ngõ hẻm càng chìm vào tĩnh lặng u ám.
Trên con đường vắng vẻ, ngoài tiếng giày cao gót của cô ra, Đại Thất còn mơ hồ nghe được tiếng rên khẽ của đàn ông, sợ mình nghe nhầm, cô bèn chậm bước lại, từ từ lần theo hướng phát ra âm thanh.
Do trong đầu cứ vô thức tưởng tượng thêm mấy tình huống khác nhau, cô cũng không dám liều lĩnh xông lên phía trước.
Cô sợ đó có thể là cảnh một nam chính nào đó đang bị thương nặng nằm trên đất chờ nữ chính đến cứu, hoặc là của một đôi tình nhân đang…
Cuối cùng thì cô vẫn bước nhẹ chân qua đó, vươn đầu ra nhìn về phía đầu ngõ phía trước. Cô mơ hồ nhìn thấy được vài bóng người, không phải một người nằm dưới đất, cũng không có đôi tình nhân nào, mà hình như là một đám người.
Đôi mắt của cơ thể này vốn không được tốt cho lắm, đặc biệt là khi ở trong môi trường tối, cô gần như thành một kẻ mù, không phân biệt nổi đồ vật hay dáng người.
May mà cô vẫn nhìn được chút dựa vào ánh trăng lờ mờ chiếu xuống, miễn cưỡng thấy được vài người. Người nằm trên đất không nhìn rõ dáng dấp, trông như đã không còn hơi thở, còn gã đàn ông phát ra những tiếng rên đau đớn kia thì đang bị đè xuống đất, bị người khác đá đạp túi bụi.
Mấy kẻ ra tay cực kỳ tàn nhẫn.
Ngoài ra còn hai người nữa đang đứng ngược sáng, không nhìn rõ mặt, nhưng dáng người lại cao gầy thẳng tắp. Họ đứng sang một bên xem náo nhiệt, trông như không liên quan, họ lạnh lùng, thờ ơ, dường như trong mắt họ, cảnh tượng này chẳng qua chỉ là một trò vô vị.
Đại Thất liếc một cái.
Liền vội nấp vào bóng tối, không dám động mạnh, chỉ sợ bị bọn kia phát hiện.
Đại Thất lại len lén thò đầu nhìn vài lần.
Chuyện chẳng liên quan gì đến cô, lúc này cô chỉ muốn chuồn thật nhanh.
Cô đâu có rảnh đi làm người tốt giúp đời, bản thân còn chưa chắc giữ nổi cái mạng, lấy đâu ra tâm trí lo cho người khác.
Vừa định len lén coi như không thấy gì mà đi ngang qua, không ngờ gót giày cao gót khi lùi một bước lại giẫm trúng lon nước ngọt bằng sắt bên chân.
“Két”
Một tiếng bất ngờ vang lên trong con hẻm vắng lặng này, nghe chói tai khác thường.
“…”
Xui xẻo đến mức này luôn hả trời!
Tiếng động ấy dọa cô sợ đến mức cứng đờ cả người, không dám nhúc nhích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)