“Kim Hách Đặc Tư… làm giáo viên.” Nói xong, cô ép mình nhìn thẳng vào mắt anh.
Đúng lúc anh cụp mắt xuống, ánh mắt anh chợt va vào đôi mắt long lanh như phủ nước của cô. Phó Văn Cảnh sững người.
Đôi mắt ấy sạch sẽ đến mức không thực, nhưng lại như có móc câu, khiến cổ họng anh không khỏi chuyển động.
"Tốt."
Anh dời mắt đi, bưng ly champagne nhấp một ngụm, nhưng chất lỏng mát lạnh lại không đè xuống nổi cơn bứt rứt khó hiểu trong lòng.
Vốn dĩ, buổi xem mắt này với anh chỉ là "nhiệm vụ gia tộc", anh còn đặt sẵn lời nhắc “20:00 kết thúc lịch sự” trong lịch trình điện thoại.
Cho đến khi nhìn thấy cô mặc một chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc xõa rối vì chạy vội, thậm chí có phần luộm thuộm.
Không giống dáng vẻ tiểu thư danh môn chút nào, nhưng vẫn khiến anh khựng lại nửa nhịp.
Người phụ nữ ấy sạch sẽ đến chói mắt.
Khi cô cúi đầu thở dốc sẽ lộ ra một vùng da sau gáy mịn màng, một mùi hương ngọt dịu như lan mỏng manh thoang thoảng lướt qua, mùi hương này không phải kiểu nước hoa đậm ngọt phổ biến ngoài trung tâm thương mại, thậm chí đôi khi còn hơi kém chất lượng, mà là một mùi hoàn toàn khác.
Một mỹ nhân như vậy lại đi làm giáo viên khô khan nhàm chán.
Anh bỗng nghĩ, buổi xem mắt vốn dĩ nên kết thúc theo quy trình này, có lẽ sẽ có thu hoạch ngoài dự liệu.
…
Gọng kim loại của chiếc kính gọng vàng ép đến sống mũi đau nhói, Đại Thất đứng trước gương soi toàn thân, chỉnh trang thêm ba lần nữa.
Cổ áo chiếc sơ mi voan trắng tinh được cài kín đến chiếc cúc trên cùng, vạt váy lụa taffeta xanh nhạt quét qua mắt cá chân, mềm mại như mặt hồ đang gợn sóng.
Cô cần lớp ngụy trang “dịu dàng vô hại” này.
Nhà trường yêu cầu cô nhận việc sớm, mà lớp cô được phân dạy lại đúng là lớp của nữ chính Tống Thanh Ca.
Cô chỉ cần làm vai nền, yên ổn sống sót đến cuối truyện là được.
Tốt nhất là khiến nam nữ chính đều hiểu rõ, cô hoàn toàn không có ý cản trở tình yêu của họ, bảo cô cút cô liền cút, tha cho cô một con đường sống càng tốt.
Mùa hè oi ả ở thành phố A ngột ngạt vô cùng, giày cao gót ba phân dẫm lên nền đá nóng bức, phát ra tiếng cộp cộp trong trẻo.
Tiếp đó là tiếng giày da của giáo viên dẫn đường vang vọng dưới mái vòm hành lang.
Hàng rào cây thanh tú được cắt tỉa vuông vức đứng dọc theo con đường rợp bóng cây dài tít tắp, các tòa giảng đường là những công trình kiến trúc châu Âu cao lớn, cầu kỳ.
Cùng với những đường chạm trổ tinh xảo dưới ánh nắng lấp lánh, tất cả tạo nên khung cảnh như đang đứng ở cung điện Versailles.
“Trường Kim Hách Đặc Tư nổi tiếng về đào tạo hệ cử nhân, và chuyên ngành vật lý lượng tử của viện nghiên cứu sinh nhiều năm liền xếp hạng nhất thế giới.”
Giáo viên dẫn đường vừa đi vừa giới thiệu, chỉ về phía tòa nhà mặt dựng kính bên trái: “Đó là tòa giảng đường khoa học B, ba tầng hầm dưới đất là phòng thí nghiệm, sinh viên sẽ tùy theo mức quyền hạn mà được ra vào 24 giờ.”
Đại Thất theo hướng tay thầy nhìn qua, đúng lúc trông thấy mấy sinh viên khoác áo blouse trắng đẩy xe thí nghiệm lướt qua, một cô gái cúi đầu thảo luận cùng bạn, chiếc bảng điều khiển 3D trên tay phản chiếu từng chuỗi công thức phức tạp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



