Khuôn mặt đẹp trai ấy vẫn không biểu cảm, điềm tĩnh như mặt hồ đóng băng.
Còn dáng vẻ khép nép của cô thì lại càng nhỏ bé, lạc lõng.
[Giả vờ giả vịt.]
Bề ngoài cô vẫn điềm nhiên, nhưng trong lòng lầm bầm, rồi tự buộc mình thẳng lưng ngồi cho đàng hoàng.
Ba mươi năm qua, cuộc đời Phó Văn Cảnh được lên lịch chính xác như đồng hồ, từng phút một.
Trò chơi trong giới thượng lưu với anh chỉ là tạp âm.
Anh đã thấy quá nhiều dã tâm được gói ghém bằng nước hoa và trang sức; dục vọng trong mắt những người phụ nữ đó còn chói hơn cả đèn neon.
Dần dần, anh quen dùng im lặng làm tường chắn.
Bất cứ ai muốn tiếp cận anh bằng mục đích nào đó, đều lập tức bị anh xem như "cần loại trừ".
Thế nhưng người phụ nữ trước mặt… không hề có tính toán, chỉ có sự né tránh.
Như con nai con bị doạ, chỉ muốn chui vào bóng tối.
“Tiểu thư Đại?”
Anh bỗng mở lời, giọng hơi nhấn cuối câu, như đang phát hiện điều thú vị.
"Chúng ta từng gặp nhau chưa?"
Cô ngước lên, chạm vào đôi mắt sâu không thấy đáy của anh, tim hẫng một nhịp.
Cô giả vờ nghi hoặc lắc đầu, bấm chặt ngón tay vào lòng bàn tay mới giữ được bình tĩnh: "Chưa từng, anh Phó. Sao anh lại hỏi vậy?"
Trong cốt truyện, chẳng phải anh lạnh lùng, ít nói sao? Hỏi nhiều thế làm gì?
Sao tự nhiên lại đổi tính rồi?
Chẳng lẽ kịch bản lại lỗi?
Cô chỉ mong bữa này mau kết thúc, nếu anh không hài lòng về mình thì vừa hay thuận nước đẩy thuyền hủy hôn.
Hủy hôn chắc không liên quan gì đến cô đâu, cô đã đến rồi, là do nam chính đầu óc có vấn đề.
Khóe môi Phó Văn Cảnh khẽ nhếch lên đến mức gần như không thấy, nhanh đến độ như ảo giác: "Không có gì. Chỉ là trông cô có vẻ khá căng thẳng."
Đại Thất đặt dao nĩa xuống, nở một nụ cười công nghiệp, không biết còn tưởng bước ra từ dây chuyền sản xuất của một xưởng gia công.
"Anh Phó nghĩ nhiều rồi. Đây là lần đầu chúng ta gặp nhau."
"Vậy à?"
Anh khẽ nheo mắt. Tia nhìn trầm sâu của anh như mặt hồ đóng băng, khiến người khác đoán không ra bên dưới là gì, như thể đang xác định độ chân thật lời cô nói.
Nhận ra người đàn ông đang hoài nghi, cô như bị bỏng, khó chịu cầm vội chiếc ly lên, chất lỏng mát lạnh trượt xuống cổ họng, những bọt khí li ti lại nổ tung chạy loạn trong lồng ngực, hệt như nỗi bối rối của cô lúc này chẳng biết trốn vào đâu.
Trong cơn choáng váng, cô chợt nhớ về kiếp trước, ánh nhìn của những gã đàn ông khi ấy luôn như tơ nhện dính nhớp bám lên người cô, khiến cô chán ghét, nhưng cô xuất thân hiển hách nên chỉ cần hất cằm lên, bọn họ sẽ lập tức tự động lùi xa ba thước.
Còn bây giờ, nỗi kinh hoàng như dòng điện của hệ thống vẫn bò trên dây thần kinh cô, còn ánh nhìn trầm tĩnh của người đàn ông trước mặt lại khiến cô ngộp thở hơn cả tra khảo.
Cô thật sự không giỏi giao tiếp với đàn ông, nhất là kiểu người như Phó Văn Cảnh, giấu hết suy nghĩ dưới lớp băng lạnh.
Kiếp trước cô khinh thường, kiếp này cô sợ hãi.
Người đàn ông không đáp lại ngay.
"Ừm, đừng căng thẳng. Tôi chỉ tiện hỏi chút thôi."
“Hửm?”
Ánh mắt Phó Văn Cảnh rơi xuống đôi tay thon dài trắng trẻo đang siết chặt ly rượu của cô, những khớp ngón tay vì dùng lực mà trắng bệch. Anh hỏi: “Cô làm ở đâu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)