Cô thậm chí còn chẳng thèm trang điểm, nhưng gương mặt tinh xảo vẫn khiến người ta phải ngoái nhìn.
Đại Thất vội vã bắt một chiếc xe, lao như bay, cuối cùng cũng tới nơi hẹn.
Cô liếc đồng hồ, mới phát hiện mình đã muộn.
Trong lòng thoáng cuống, cô vội tăng tốc bước chân, hướng về phía nhà hàng.
Từ xa, cô đã nhìn thấy một người đàn ông đứng trước cửa nhà hàng – vóc dáng cực kỳ nổi bật.
Dáng người anh ta cao ráo cân đối, vai rộng eo hẹp, tỷ lệ hoàn mỹ. Anh ta đứng nghiêng, sống mũi cao, đường nét gương mặt sắc sảo, từng đường nét như được khắc bằng dao.
Đôi mắt người đàn ông rất đẹp, là màu hổ phách sâu thẳm, vốn dĩ là một màu sắc mang vẻ dịu dàng, nhưng trong mắt Đại Thất, lại lạnh đến tột cùng.
Anh khẽ gật đầu với Đại Thất, động tác tao nhã, chừng mực.
Phải thừa nhận, bề ngoài của Phó Văn Cảnh vô cùng đánh lừa, chỉ nhìn diện mạo đã toát lên một vẻ hấp dẫn của đàn ông trưởng thành; bộ vest đen phẳng phiu hoàn hảo, cả người như một luồng gió thu sạch sẽ.
Đại Thất để ý môi anh rất mỏng, nhưng hình dáng lại đẹp lạ thường, đặc biệt là đường cong môi trên hơi nhô lên, trông quyến rũ đến lạ.
Thế nhưng cái gợi cảm ấy, đặt trong gương mặt anh, lại chẳng hề lạc quẻ – trái lại còn tăng thêm vài phần mê hoặc.
Trong đầu Đại Thất bỗng loé lên một ý nghĩ, cô nhớ ở một thế giới khác, đại tỷ trong gia tộc từng dặn cô rằng, đàn ông môi mỏng thường bạc tình.
Cô hơi cúi người bắt tay anh.
Bàn tay anh ấm áp. Khi cả hai đến gần, một mùi hương thanh lạnh của thông sau cơn tuyết luồn vào khứu giác cô.
Khi chạm vào làn da, cô cảm nhận được khí thế áp bức của người đàn ông trước mặt đang được thu liễm lại — đây là một kẻ sinh ra đã đứng ở vị trí cao.
Đôi mắt lạnh lùng ấy chẳng làm gì, chỉ lặng lẽ nhìn xuống, cũng đủ để xuyên thủng lớp da mềm yếu của cô.
Cô bỗng nhớ tới người đàn ông trong cốt truyện, kẻ đã dồn cô đến điên loạn.
Tim cô khựng lại, vô thức sợ hãi.
"Xin lỗi, để anh đợi lâu rồi. Đường tắc nên tôi đến muộn một chút."
Giọng cô mềm mại, pha chút bối rối. Đôi mắt anh lướt qua bờ ngực còn phập phồng vì chạy vội đến, theo góc nhìn của anh, có thể thấy rõ một phần trắng ngần lấp ló của cô, anh điềm nhiên dời mắt đi.
“Không sao, vào thôi.”
Giọng nam trầm lạnh mà trong, không lẫn một tia cảm xúc.
Hai người ngồi xuống chưa lâu, đồ ăn đã được mang lên.
Bầu không khí bỗng trở nên yên ắng một cách kỳ lạ. Phó Văn Cảnh nhìn cô gái trước mặt, giọng đều đều:
“Thời gian hơi gấp, tôi không rõ cô thích gì nên gọi món đặc sắc ở đây. Không biết có hợp khẩu vị cô không.”
Giọng anh trầm thấp, nhẹ nhàng nhưng vẫn mang theo sự áp chế.
Đại Thất theo bản năng đáp: “Không sao, tôi không kén ăn đâu.”
[Đúng vậy, cô là người hèn.]
Ánh đèn trong nhà hàng chiếu ánh sáng dịu nhẹ, nhưng chẳng xua nổi bóng mây trong lòng cô.
Dưới gầm bàn, những ngón tay nắm chặt đến tái đi, đặc biệt là mỗi lần ánh mắt Phó Văn Cảnh lướt qua, cô lại như bị bỏng, lập tức cụp mi, theo phản xạ mà lảng tránh, tất cả đều bị người đàn ông đối diện thu vào tầm mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
