Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Bị Các Nam Chính Cưỡng Ép Chương 6: Cô là người hèn

Cài Đặt

Chương 6: Cô là người hèn

Cô thậm chí còn chẳng thèm trang điểm, nhưng gương mặt tinh xảo vẫn khiến người ta phải ngoái nhìn.

Đại Thất vội vã bắt một chiếc xe, lao như bay, cuối cùng cũng tới nơi hẹn.

Cô liếc đồng hồ, mới phát hiện mình đã muộn.

Trong lòng thoáng cuống, cô vội tăng tốc bước chân, hướng về phía nhà hàng.

Từ xa, cô đã nhìn thấy một người đàn ông đứng trước cửa nhà hàng – vóc dáng cực kỳ nổi bật.

Dáng người anh ta cao ráo cân đối, vai rộng eo hẹp, tỷ lệ hoàn mỹ. Anh ta đứng nghiêng, sống mũi cao, đường nét gương mặt sắc sảo, từng đường nét như được khắc bằng dao.

Khí chất xa cách tựa như băng tuyết chưa tan, lạnh lùng mà cao quý, khiến người ta dễ sinh cảm giác xa vời khó chạm.

Đang miên man nghĩ ngợi, người đàn ông như có cảm ứng, chợt ngẩng đầu nhìn về phía cô.

Ánh mắt hai người giao nhau, không hiểu sao, trong khoảnh khắc ấy, họ đã lập tức nhận ra nhau.

Đôi mắt người đàn ông rất đẹp, là màu hổ phách sâu thẳm, vốn dĩ là một màu sắc mang vẻ dịu dàng, nhưng trong mắt Đại Thất, lại lạnh đến tột cùng.

Anh khẽ gật đầu với Đại Thất, động tác tao nhã, chừng mực.

Trong đầu Đại Thất bỗng loé lên một ý nghĩ, cô nhớ ở một thế giới khác, đại tỷ trong gia tộc từng dặn cô rằng, đàn ông môi mỏng thường bạc tình.

Cô hơi cúi người bắt tay anh.

Bàn tay anh ấm áp. Khi cả hai đến gần, một mùi hương thanh lạnh của thông sau cơn tuyết luồn vào khứu giác cô.

Khi chạm vào làn da, cô cảm nhận được khí thế áp bức của người đàn ông trước mặt đang được thu liễm lại — đây là một kẻ sinh ra đã đứng ở vị trí cao.

Đôi mắt lạnh lùng ấy chẳng làm gì, chỉ lặng lẽ nhìn xuống, cũng đủ để xuyên thủng lớp da mềm yếu của cô.

Cô bỗng nhớ tới người đàn ông trong cốt truyện, kẻ đã dồn cô đến điên loạn.

Tim cô khựng lại, vô thức sợ hãi.

"Xin lỗi, để anh đợi lâu rồi. Đường tắc nên tôi đến muộn một chút."

Giọng cô mềm mại, pha chút bối rối. Đôi mắt anh lướt qua bờ ngực còn phập phồng vì chạy vội đến, theo góc nhìn của anh, có thể thấy rõ một phần trắng ngần lấp ló của cô, anh điềm nhiên dời mắt đi.

“Không sao, vào thôi.”

Giọng nam trầm lạnh mà trong, không lẫn một tia cảm xúc.

Hai người ngồi xuống chưa lâu, đồ ăn đã được mang lên.

Bầu không khí bỗng trở nên yên ắng một cách kỳ lạ. Phó Văn Cảnh nhìn cô gái trước mặt, giọng đều đều:

“Thời gian hơi gấp, tôi không rõ cô thích gì nên gọi món đặc sắc ở đây. Không biết có hợp khẩu vị cô không.”

Giọng anh trầm thấp, nhẹ nhàng nhưng vẫn mang theo sự áp chế.

Đại Thất theo bản năng đáp: “Không sao, tôi không kén ăn đâu.”

[Đúng vậy, cô là người hèn.]

Ánh đèn trong nhà hàng chiếu ánh sáng dịu nhẹ, nhưng chẳng xua nổi bóng mây trong lòng cô.

Dưới gầm bàn, những ngón tay nắm chặt đến tái đi, đặc biệt là mỗi lần ánh mắt Phó Văn Cảnh lướt qua, cô lại như bị bỏng, lập tức cụp mi, theo phản xạ mà lảng tránh, tất cả đều bị người đàn ông đối diện thu vào tầm mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc