Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiểu Niên bị câu nói của Vân Quán Nguyệt dọa cho đơ cả người, một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn, đôi mắt sau cặp kính dày mở to hết cỡ.
"Bác... bác sĩ Vân... Chị... chị nói gì cơ? Âm hôn? Em kết hôn với ai chứ? Sao em chẳng biết gì hết..."
Vân Quán Nguyệt cũng thấy tò mò, cô giơ tay ra hiệu cho cậu ta ngưng lại: "Im nào, để chị xem đã."
Tiểu Niên nín thở, dán mắt vào màn hình.
Cô cúi xuống nhìn lại lá số, sau đó ngẩng đầu lên ngắm kỹ gương mặt cậu ta. Chẳng mấy chốc, một loạt hình ảnh lướt nhanh qua trong đầu cô như một đoạn phim mờ ảo.
Cô khẽ chớp mắt, hàng mi dài đổ bóng xuống đôi mắt trong vắt: "Em thử nhớ lại kỹ xem, dạo gần đây thực sự không nhặt được hay nhận được món đồ nào lạ à?"
"Để em nghĩ xem."
Tiểu Niên nhíu mày lục lọi trí nhớ: "Em nhớ rồi! Bác sĩ Vân chờ em chút!"
Cậu ta cầm điện thoại đứng dậy, màn hình lắc nhẹ hai lần.
Dạo này sức khoẻ không tốt, Tiểu Niên xin nghỉ bệnh hai ngày, hiện đang ở nhà dưỡng sức. Phòng cậu ta khá gọn gàng, trong khung hình có thể thấy giá sách cạnh bàn làm việc, bên trên là đủ thứ đồ sưu tầm trong game.
Cậu ta lục lọi một hồi thì lấy ra được một mô hình mèo xinh xắn.
Đó là một con mèo bông trắng muốt, thiết kế giống mèo Ragdoll, đôi mắt xanh lam trong veo nhìn thẳng về phía trước, sống động như sắp nhảy xuống đất chạy mất.
"Nếu gần đây có món đồ gì lạ thì chắc chỉ có con mèo bông này. Hôm qua em dọn nhà, nhặt được dưới gầm ghế sofa."
Ban đầu cậu ta tưởng là đồ của em gái, nên chụp ảnh gửi hỏi, ai ngờ em gái bảo chưa từng thấy con mèo này bao giờ. Thế là Tiểu Niên giữ lại luôn, vì trông nó quá dễ thương.
Nếu con gái nhìn một cái là sẽ muốn ôm về nhà. Chỉ là em gái cậu ta thuộc dạng khác người, chẳng hứng thú với mấy món dễ thương như vậy.
[Trời ơi, đáng yêu quá đi mất!]
[Không thể nào do con mèo này được, nhìn nó cưng thế cơ mà!]
[Mấy cô chỉ biết vung tiền vào mấy thứ vô dụng, không biết tiết kiệm. Phụ nữ như này thì ai dám rước về?]
[Liên quan gì tới anh? Có xài tiền anh đâu. Với cái tư duy đó thì cũng chả ai muốn lấy anh đâu, yên tâm. ]
Tiểu Niên thấy bình luận rôm rả khen con mèo đáng yêu, mỉm cười nói: "Em cũng thấy nó xinh mà, vứt thì tiếc thật. Trước đây em cũng định nuôi mèo, nhưng lại bị dị ứng lông nên đành thôi, nhà em không nuôi thú cưng được. Bác sĩ Vân, con mèo bông này chắc không có gì đâu nhỉ?"
Vân Quán Nguyệt nghiêng đầu: "Chúc mừng em, vấn đề chính là con mèo đó đấy. Em thử mở nó ra xem sao?"
Nụ cười trên mặt Tiểu Niên cứng đơ.
[Hả? Thật luôn hả? Con mèo này có vấn đề thật sao?]
Tuy lòng không muốn tin nhưng tay lại rất thành thật, cậu ta nghe lời Vân Quán Nguyệt, bắt đầu tháo con mèo ra.
Mô hình được may bằng vải mềm, lớp lông ngoài sờ vào mượt như thật.
Cậu ta lấy cây kéo nhỏ trên bàn, rạch một đường ở bụng con mèo. Ban đầu tưởng cậu ta bên trong sẽ là bông hoặc vải vụn, nhưng thứ rơi ra khiến ai cũng chết lặng.
Một vài sợi tóc ngắn, vài mảnh móng tay, vài miếng vải dính máu, và một tờ giấy đỏ nhỏ cuộn lại như bùa chú.
Tiểu Niên: "..."
Bình luận: [... ]
Tiểu Niên bị thứ trước mặt dọa cho suýt nôn, run rẩy ném toàn bộ xuống sàn, mặt mũi u ám.
[Á á á mắt tôi bẩn rồi, kinh quá kinh quá kinh quá!]
[Tôi không nhịn được phải liếc nhìn mấy con búp bê vải trên giường mình. ]
[Nổi hết da gà! Sao lại có thứ ghê rợn thế chứ?]
Dòng bình luận nổ như pháo.
Vân Quán Nguyệt nhướng mày: "Nhặt tờ giấy đỏ lên, mở ra xem bên trong viết gì."
Tiểu Niên gồng mình kìm chế cơn buồn nôn, cúi xuống nhặt tờ giấy, mở ra thật nhanh, quả nhiên bên trong có chữ viết.
Cậu ta nheo mắt đọc kỹ: "Bác sĩ Vân, hình như là ngày, giờ sinh? Là sinh thần bát tự?"
"Đúng rồi."
Vân Quán Nguyệt đáp: "Người muốn âm hôn thì phải chuẩn bị ngày, giờ sinh và một vật thân cận. Thật ra ban đầu đối tượng mà nó nhắm tới là em gái em."
Không ngờ con mèo bông đó lại rơi vào tay Tiểu Niên.
Nghe vậy, Tiểu Niên còn giận hơn lúc nãy: "Cái quái gì thế? Thằng khốn đó dám động vào em gái em? Mẹ nó chứ, biết vậy em đã đập nó thêm mấy cú trong mơ rồi!"
Cả gương mặt và cổ cậu ta đỏ bừng lên vì tức.
Đến lúc này, Tiểu Niên cũng không giấu nữa, cậu ta cầm tờ giấy đỏ, nghiến răng kể: "Bác sĩ Vân, mấy hôm nay đêm nào em cũng mơ cùng một giấc mơ."
Cậu ta vẫn còn nhớ rõ mồn một.
Đó là một căn nhà rất lớn, bên ngoài treo đầy lồng đèn đỏ, ánh sáng đỏ quạch hắt ra giữa màn đêm đen kịt, vừa âm u vừa ghê rợn.
Trên bậc thềm đặt một chiếc kiệu cưới màu đỏ. Bên cạnh kiệu là mấy người trang điểm kỳ dị, da trắng bệch như trát cả thùng phấn, hai gò má hồng to tròn như trái cà chua.
Những gương mặt ấy nghiêng đầu nhìn cậu, miệng cười cứng đờ.
Nhớ lại thì gần như chắc chắn đó là mấy hình nhân bằng giấy.
Trong mơ, lần nào Tiểu Niên cũng thấy mình được rước từ kiệu đỏ vào nhà. Mọi người vây quanh dẫn cậu ta bước vào sảnh lớn, ở đó có một gã đàn ông mặc đồ tân lang, ngực đeo bông hoa đỏ thắm.
Mặt hắn ta trắng xanh, biểu cảm gượng gạo, đôi mắt trơ trơ lạnh lẽo.
Khi trông thấy Tiểu Niên, hắn ta lập tức sững lại, sau đó giận dữ chỉ tay mắng lớn: "Mày là ai? Sao lại là mày? Vợ tao đâu? Mày giấu vợ tao đi đâu rồi hả?"
Tiểu Niên bối rối tột độ, nghĩ bụng: [Tôi còn muốn biết cô ta ở đâu hơn anh đấy!]
Dù biết chỉ là mơ, nhưng mang theo tâm thế ban ngày phải nhịn đủ mọi thứ ở công ty, cậu ta lập tức xắn tay áo, chống nạnh chửi nhau với hắn ta, coi như xả hết cơn bực dọc do sếp và đồng nghiệp làm khổ.
Sáng nào dậy cũng mệt rã rời, đầu óc u mê, nhưng lòng cậu ta lại sảng khoái vô cùng. Cậu ta chửi nhau liên tục ba, bốn đêm liền, mấy hôm nay không thấy tân lang xuất hiện nữa dù cảnh trong mơ vẫn y hệt.
Tiểu Niên đoán chắc hắn ta bị mình chửi sợ rồi nên né luôn.
[Trời ơi, nghe mà vừa thương vừa buồn cười quá!]
[Anh trai, cho em xin một like!]
Vân Quán Nguyệt điềm đạm đáp: "Không ngoài dự đoán thì là hắn rồi."
Cô ngừng lại vài giây rồi nói tiếp: "Hay em tranh thủ ngủ trưa mơ tiếp, đập cho hắn một trận đã đời xong chị sẽ giải quyết phần còn lại?"
Tiểu Niên nghe xong lập tức tỉnh táo.
"Thôi... thôi khỏi đi, không cần thiết lắm. Người sống mà đi dây dưa với người chết làm gì, bác sĩ Vân cứ giúp em giải quyết luôn đi ạ."
Bình luận lại ồ lên cười, chữ "ha ha ha " trôi ngang kín cả màn hình.
Vân Quán Nguyệt cũng bật cười, giọng nói dịu dàng như cơn gió lướt qua tai người nghe.
Tiểu Niên không kìm được, mặt mũi đỏ bừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)