[Cứ chửi đi, càng chửi tôi càng khoái. ]
Trong căn phòng tối tăm bừa bộn, gã đàn ông lùn béo ngồi phè phỡn trên chiếc ghế chất đầy vớ thối, mặt mũi hớn hở khi thấy tiền chuyển khoản vừa về. Hắn ta đang nghĩ không biết tối nay nên kéo nhau đi đâu ăn một chầu linh đình.
Màn hình điện thoại hắn ta vẫn đang dừng ở giao diện livestream.
Hắn ta lầm bầm, đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.
Phòng hắn ta bốc mùi hôi nồng nặc, hộp đồ ăn và bao bì vứt đầy sàn, vỏ lon nước ngọt và bia chất thành đống, ruồi muỗi bay loạn cả lên. Lũ gián và chuột thỉnh thoảng lại lướt qua góc phòng như đang mở tiệc.
Trong một góc khuất không ai để ý, một bóng đen vặn vẹo hiện lên. Nhìn sơ thì giống cái bóng người, nhìn kỹ lại như là cái bóng đổ từ đống rác chất cao.
Hắn ta vặn tay nắm cửa rồi bước ra hành lang tối om, vừa đi vừa lẩm nhẩm hát, định xuống lầu.
Đột nhiên sau lưng vang lên tiếng động mạnh, hắn ta trợn mắt hét một tiếng thảm thiết. Cả thân hình ục ịch lăn xuống bậc thang như quả bóng, kèm theo mấy tiếng răng rắc rợn người.
Rầm!
Cú va cuối cùng khiến hắn ta đập thẳng vào bức tường ở chiếu nghỉ cầu thang.
Toàn thân đau như bị tháo rời từng khúc, hắn ta rên rỉ rồi ngẩng đầu lên theo phản xạ. Trên bậc thang trước cửa nhà hắn ta, có một bóng đen không rõ mặt đang đứng im.
Thứ đó trông chẳng giống người, hình dáng méo mó, không nhìn thấy đôi mắt nhưng hắn ta vẫn cảm thấy mình đang bị nhìn chằm chằm.
Hắn ta sững người mấy giây, nhưng khi định thần lại thì bậc thang đã trống không. Mọi thứ như chưa từng tồn tại, hoặc chỉ là ảo giác.
Lúc này, giọng Vân Quán Nguyệt bỗng văng vẳng bên tai hắn ta: "Không tôn trọng người chết, sớm muộn cũng gặp quả báo."
Toàn thân hắn ta lạnh toát. Cơn đau từ tay chân dội lên tận óc, cánh tay trái treo lủng lẳng trước ngực hắn ta đã gãy.
Chẳng lẽ cô gái trên livestream kia thực sự có bản lĩnh?
Vân Quán Nguyệt dứt khoát đá gã kia khỏi màn hình, chẳng buồn để ý đến đám bình luận đang nhốn nháo như cái chợ: "Cảm ơn Tô Tô vì mười phần quà Carnival, tốn kém quá."
Tô Tô Không Tô Tô: [Không tốn không tốn!! Em còn thấy mình gửi ít quá ấy chứ. Chị Vân đã cứu mạng em đó, em còn định lấy thân báo đáp nữa cơ!]
[Cô em vừa ăn vừa đòi mang về luôn đấy à?]
[Ha ha, một lũ lừa đảo. ]
[Có gọi video nữa không? Tôi chuẩn bị sẵn rồi nè!]
"Lấy thân báo đáp thì miễn đi. Sau này em làm nhiều việc tốt hơn, tự tích phúc cho mình là được rồi. Ai muốn gọi video thì chuẩn bị đi, bắt đầu chọn đây."
Sự cố vừa rồi chẳng ảnh hưởng gì đến không khí phòng livestream. Chỉ hai giây sau, hệ thống đã chọn ra người tiếp theo.
"Trời đất, tới lượt tôi luôn này."
Người được chọn là một thanh niên, hô lên một câu rồi reo mừng: "Vận đỏ thế này chắc chiều phải mua vé số mới được! Chào bác sĩ Vân, em xem từ tối qua tới giờ luôn rồi. Fan mười năm của chị đó, cứ gọi em là Tiểu Niên nhé, chữ Niên trong Tất Niên ấy."
Cậu ta là người hoạt ngôn, lại rất thân thiện, vừa lên sóng là nói như súng liên thanh.
Vân Quán Nguyệt hơi nhướn mày: "Được rồi, Tiểu Niên, em muốn xem chuyện gì?"
Tiểu Niên nói: "Tùy chị thôi, em cũng không nghĩ mình sẽ được lên sóng. Phải mở camera để đối chiếu ngày, giờ sinh đúng không? Nhưng mà ngoại hình em bình thường lắm nhé, mấy anh em có xem thì nhẹ tay dùm."
Cậu ta vừa nói vừa tặng luôn ba chiếc máy bay, rồi mở camera, đồng thời gửi ngày, giờ sinh vào tin nhắn riêng cho Vân Quán Nguyệt.
Trên màn hình xuất hiện gương mặt của một chàng trai trẻ.
Tiểu Niên không xấu, đeo một cặp kính gọng đen dày cộp, nụ cười có phần rụt rè, hoàn toàn đối lập với cái miệng nói liên tục không ngừng của cậu ta. Trông cậu ta chỉ là một thanh niên bình thường, không có gì nổi bật.
Nhưng ánh mắt Vân Quán Nguyệt lại dừng lại trên gương mặt ấy khá lâu, sau đó mới cúi đầu nhìn vào lá số vừa được gửi đến.
Im lặng hai giây, cô mới cất giọng hỏi: "Dạo gần đây em có nhặt được hoặc nhận được thứ gì lạ không?"
"Hả?"
Tiểu Niên ngẩn người, nghiêng đầu nghĩ một lúc rồi lắc đầu: "Hình như không có."
Vân Quán Nguyệt khẽ "ừ" một tiếng, cũng không vội giải thích gì thêm. Giọng nói của cô rất bình thản, âm sắc trong trẻo, vang lên như tiếng ngọc rơi trên đĩa ngà, nghe cực kỳ êm tai.
"Khi nhỏ nhà em từng nợ nần, sống khá khó khăn. Đến khoảng mười hai tuổi thì tình hình bắt đầu dần khấm khá. Em có một cô em gái, nhỏ hơn em tầm bốn tuổi, hai anh em rất thân nhau. Ba năm trước nhà em chuyển đến chỗ ở mới. Hai năm trước em và mẹ lần lượt mắc bệnh nặng, đúng không?"
Camera đang bật nên ai cũng thấy rõ biểu cảm kinh ngạc của Tiểu Niên, ánh mắt cậu ta như đang hỏi: "Sao chị biết được?"
"Đúng vậy."
Cậu ta nuốt nước bọt, biểu cảm ngoan ngoãn thấy rõ.
Vân Quán Nguyệt lại hỏi: "Gần đây em thấy trong người không ổn lắm đúng không? Ngủ không sâu, liên tục gặp ác mộng, đầu óc cứ mơ màng, không thể tập trung, trên người còn hay xuất hiện mấy vết bầm tím không rõ nguyên do."
Tiểu Niên gật đầu liên tục như gà mổ thóc: "Đúng, đúng, đúng! Bác sĩ Vân, chị đúng là thần thánh luôn! Vậy rốt cuộc em bị gì vậy? Không lẽ em bị bệnh hiểm nghèo hả? Có cứu được không chị?"
Vân Quán Nguyệt không nói gì.
[Tôi hiểu rồi, bác sĩ Vân đang ám chỉ là vô phương cứu chữa, chuẩn bị lo hậu sự thôi. ]
[Đừng đùa kiểu đó mà! Nhưng đúng là biểu cảm của cô ấy hơi kỳ lạ thật!]
[Bác sĩ Vân, chị nói gì đi chứ! Im lặng thế này làm em lo lắng quá!]
Nhìn chằm chằm vào màn hình, Tiểu Niên cũng sốt ruột hỏi theo: "Chị Vân, sao chị không nói gì nữa vậy? Em thật sự hết thuốc chữa rồi à?"
"Không phải."
Vân Quán Nguyệt chậm rãi lên tiếng, chân mày hơi nhíu lại như đang gặp phải một ca siêu hóc búa: "Chị chỉ đang nghĩ, sao em là con trai lại bị kéo đi kết âm hôn. Người được chỉ định kết hôn với em cũng là con trai."
Đồng tử Tiểu Niên co rút: "Gì cơ?"
[Khoan khoan? Cái gì thế này?]
[Âm hôn? Con trai với con trai á?]
[Làm ơn kể kỹ hơn đi chị ơi, điện thoại em đầy pin, mạng nét căng, thời gian cũng dư luôn!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
